Ngồi xuống rồi, Tần Sương rất có ý thức chủ nhà, đưa thực đơn cho Lương Yến Châu, nói: “Anh xem thích ăn gì thì gọi.”
Lương Yến Châu cũng không khách sáo với cô, lật xem thực đơn, gọi mấy món thịt đặc trưng, lật đến trang rau, hỏi: “Rau thì em thích ăn gì?”
Tần Sương nói: “Cải thảo non với rau cúc, còn muốn thêm một phần củ cải trắng.”
Lương Yến Châu khẽ ừm một tiếng, giúp Tần Sương gọi hết mấy món rau cô thích, rồi hỏi: “Đồ ăn nhẹ với đồ uống thì sao? Muốn không?”
Tần Sương lắc đầu, nói: “Tạm thời không cần, anh gọi cái anh muốn đi.”
Lương Yến Châu cũng không có gì đặc biệt muốn ăn, gọi xong khép thực đơn lại, nói với nhân viên phục vụ đang ghi món bên cạnh: “Trước tiên lên mấy món này.”
“Vâng, xin hai vị chờ một chút, sẽ có ngay.”
*
Bởi vì Tần Sương và Lương Yến Châu đến muộn, bọn họ ăn đến hơn mười giờ, khách khứa lần lượt rời đi, đại sảnh ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh hơn nhiều.
Tần Sương đang nói với Lương Yến Châu lát nữa đi xem pháo hoa giao thừa thì đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói.
“Yo, để tôi xem xem đây là ai?” Một tên lưu manh nhuộm tóc vàng vòng ra trước mặt Tần Sương, huýt sáo một tiếng rồi nói: “Tôi bảo sao quen mắt thế, đây chẳng phải là chị Sương của chúng ta sao?”
Hắn vừa nói vừa nhìn về phía Lương Yến Châu đối diện Tần Sương, nói: “Yo, chị Sương giỏi thật đấy, lần này lại bám được anh đẹp trai cơ à.”
Tần Sương vốn không muốn để ý đến hắn, nhưng nghe đến đây thì ngẩng đầu nhìn đối phương, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngô Lượng, cậu có bệnh à?”
“Sao? Dám làm không dám không dám nhận à.” Ngô Lượng cười đầy lưu manh, nói: “Nghe người ta bảo, sau khi mày tốt nghiệp cấp ba thì thi vào Học viện Điện ảnh, đến nay cũng bốn năm rồi nhỉ, sao vẫn chưa nổi? Mày không phải rất giỏi sao, hay là kỹ thuật trên giường không được, có cần anh đây dạy cho vài chiêu——Đm! Tần Sương, con mẹ nó mày có bệnh à?!”
Ngô Lượng còn chưa nói xong, Tần Sương đã trực tiếp bưng bát dầu trước mặt, hất thẳng lên mặt hắn.
Mặt Ngô Lượng bị hắt đầy dầu và sốt vừng, nhếch nhác không thể tả, nhất thời khiến người trong quán đều nhìn về phía này.
Vài gã đi cùng Ngô Lượng cũng không nhịn được mà bật cười.
Ngô Lượng vừa thẹn vừa giận, quay sang mấy người bạn: “Cười cái rắm!”
Hắn hung hăng nhìn Tần Sương, giơ tay lên định vung mạnh xuống mặt cô.
Nhưng tay hắn mới giơ đến nửa chừng thì bị một lực đạo khống chế, mặc cho hắn có dùng bao nhiêu sức cũng không nhúc nhích nổi.
Hắn nhíu mày nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh, một tay bỏ túi: “Mày làm gì đấy! Buông tay cho ông mày!”
Lương Yến Châu lạnh nhạt nhìn hắn, giọng cũng lạnh nhạt: “Nếu tao là mày, thì tối nay đã cuốn xéo khỏi Bắc Kinh rồi.”
Ngô Lượng nghe vậy không khỏi nhíu mày: “Mày có ý gì?”
Thực ra hắn còn rất muốn chửi tục, nhưng không hiểu sao lại bị khí thế của người đàn ông đối diện đè nén, đến mức giọng cũng run run.
Lương Yến Châu khẽ cười nhạt, ngại dơ mà hất hắn ra: “Cút đi.”
Rõ ràng không thấy Lương Yến Châu dùng sức, nhưng Ngô Lượng lại bị hất đến lảo đảo mấy bước, ngã ngồi xuống đất.
Mấy người bạn của hắn vội vàng đỡ hắn dậy.
Ngô Lượng vốn dĩ vẫn chưa phục, muốn lao lên, nhưng lại bị khí thế toát ra từ toàn thân Lương Yến Châu trấn áp, hai chân như đóng đinh xuống đất, không dám tiến thêm bước nào.
Nhưng hắn lại không cam lòng vì tối nay mất mặt lớn như vậy, liền lớn tiếng nói: “Người anh em, tôi tốt bụng nhắc nhở anh, Tần Sương ở huyện chúng tôi nổi tiếng là đồ đê tiện, chỉ cần có tiền thì ai cũng có thể lên được, anh đừng để bị cái vẻ ngoài đơn thuần của cô ta lừa, tôi khuyên anh tốt nhất nên đi làm xét nghiệm **, kẻo bị…”
“Đừng nói nữa đừng nói nữa!” Người bạn bên cạnh vô tình nhận ra trong đáy mắt lạnh nhạt của Lương Yến Châu thoáng qua sát khí rét buốt, sợ đến mức sống lưng lạnh toát, vội vàng kéo Ngô Lượng lại.
Hắn cùng bạn bè liếc mắt ra hiệu với nhau, rồi mấy người cùng nhau lôi Ngô Lượng đi.
*
Người gây rối rời đi, trong quán cuối cùng cũng khôi phục lại yên tĩnh.
Nhưng vì những lời vừa rồi của Ngô Lượng, những vị khách khác trong quán đều đồng loạt quay đầu nhìn Tần Sương, rồi thì thầm bàn tán to nhỏ.
Tần Sương vốn đã quen với những lời bàn tán này, cô cũng chưa bao giờ để bất kỳ ai vào trong mắt.