Chương 26

Buổi sáng Tần Sương chưa ăn gì, đến trưa cũng không có mấy khẩu vị, nên chỉ tùy tiện vào quán ăn ven đường gọi một phần thức ăn nhanh.

Cô gọi một cái hamburger và một ly coca lạnh.

Lương Yến Châu thấy cô uống coca lạnh thì cau mày: “Trời lạnh thế này mà em còn uống coca đá?”

Tần Sương nói: “Coca thì phải uống lạnh, anh không thấy coca để thường rất khó uống sao?”

Lương Yến Châu nói: “Coca để thường ngon hay không thì tôi không biết, nhưng em coi chừng lại bị cảm đấy.”

Tần Sương nói: “Không đâu, lần trước là vì ngâm nước quá lâu, sức đề kháng giảm mới bị lây cúm thôi, giờ tôi khỏe rồi, sẽ không bị cảm đâu.”

Thấy cô uống coca lạnh vui vẻ, Lương Yến Châu cũng không nói thêm gì, chỉ đứng dậy rót cho cô một cốc nước nóng, đặt trước mặt cô, nói: “Lát nữa uống chút nước nóng.”

Tần Sương nhìn cốc nước nóng anh rót cho mình, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy ấm áp.

Cô vô thức ngẩng đầu nhìn Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu ngồi tựa thoải mái trên ghế, thấy cô ngẩng đầu nhìn mình thì hỏi: “Sao vậy?”

Tần Sương mỉm cười lắc đầu, nói: “Không có gì.”

*

Ăn trưa xong, ra khỏi nhà hàng, lên xe rồi, Lương Yến Châu hỏi: “Buổi chiều muốn đi chơi ở đâu?”

Tần Sương nhìn sang Lương Yến Châu, hỏi: “Anh có gợi ý gì không?”

Lương Yến Châu hỏi: “Chơi bắn súng không?”

Nghe vậy mắt Tần Sương sáng lên, hỏi: “Ở đâu có thể chơi bắn súng?”

Lương Yến Châu vừa khởi động xe chạy lên đường, vừa nói: “Tôi đưa em đi.”

*

Nơi Lương Yến Châu đưa Tần Sương đến là một trường bắn ở ngoại thành, có một khu tập bắn rất rộng.

Lương Yến Châu trông như khách quen, vừa vào liền nói với nhân viên: “Bao trọn sân.”

Tần Sương hỏi: “Sao phải bao trọn sân?”

Lương Yến Châu: “Tôi thích yên tĩnh.”

Lương Yến Châu tuy không có điều ước gì nhất định phải thực hiện, nhưng thỉnh thoảng khi công việc bận bịu cũng sẽ thấy bực bội, đến trường bắn bắn súng là một cách để anh xả stress.

Lúc trong lòng phiền muộn, anh cần sự yên tĩnh, tự nhiên cũng không thích có người khác ở đó. Vì thế mỗi lần tới, việc bao trọn sân đã thành thói quen.

Tần Sương được nhân viên đưa đi mặc đồ bảo hộ, lại đeo tai nghe chống ồn và kính râm.

Khi nhân viên đang dặn dò Tần Sương những lưu ý khi bắn, Lương Yến Châu chỉ ngồi một bên nhìn.

Lúc này Tần Sương tập trung vào việc học quy tắc bắn súng, không chú ý rằng Lương Yến Châu đang nhìn mình.

Đợi nhân viên dạy xong rồi lui sang bên cạnh, Tần Sương nâng súng, nhắm vào hồng tâm ở khoảng đất xa xa và bóp cò phát súng đầu tiên.

Cô rất thông minh, nhân viên chỉ dạy một lát, phát súng đầu tiên đã trực tiếp bắn trúng vòng 9.

Lương Yến Châu nhìn sang, khóe môi khẽ nhếch cười, nói với cô: “Lợi hại đấy, Tần tiểu thư.”

Tần Sương rất đắc ý, nói: “Cái này rất đơn giản mà.”

Cô nhìn Lương Yến Châu, hỏi: “Lương Yến Châu, anh bắn trúng được mấy vòng?”

Lương Yến Châu cười cười, nói: “Em đoán xem.”

Tần Sương nói: “Không nói thì thôi.”

Cô vừa mới học bắn súng, hứng thú đang dâng cao, nói xong lại tiếp tục chơi.

Nhưng dường như bảo hộ tân thủ của cô đã hết hạn, những phát sau đó bắn ra thì không còn trúng vòng 9 nữa, đa số chỉ bắn vào vòng 3 hoặc vòng 4.

Nhân viên đứng bên cạnh thấy cô có vẻ hơi nản, liền nhiệt tình nói: “Lúc mới bắt đầu đều như vậy, Tần tiểu thư đừng nản, chơi một thời gian sẽ càng ngày càng giỏi thôi.”

Lúc này Lương Yến Châu nhét chiếc bật lửa đang nghịch trong tay vào túi quần tây, đứng dậy đi đến sau lưng Tần Sương.

Anh nắm lấy cánh tay phải đang giương súng của Tần Sương, nói: “Cánh tay nâng cao lên, ngang tầm mắt, cánh tay trên ép sát, nhớ kỹ, mắt nhìn chỗ nào, nòng súng phải nhắm đúng chỗ đó.”

Đây là lần đầu tiên Tần Sương và Lương Yến Châu đứng gần nhau đến vậy, gần đến mức cô có thể ngửi thấy rõ hơn mùi hương gỗ mát lạnh trên người Lương Yến Châu.

Cô nghe thấy tim mình đập loạn lên, có chút không tập trung nổi.

Lương Yến Châu dường như nhận ra cô đang mất tập trung, giữ chắc cánh tay cầm súng của cô, nói: “Chuyên tâm một chút.”

Tần Sương lúc này mới vội vàng hoàn hồn, cố gắng thu lại sự chú ý.

Cô làm theo cách Lương Yến Châu dạy để điều chỉnh lại tư thế, nòng súng nhắm vào hồng tâm, “Thế này đúng không?”

Lương Yến Châu khẽ ừm một tiếng, nói: “Bắn đi.”

Tần Sương dứt khoát bóp cò, theo tiếng súng vang lên, rồi thấy mình bắn trúng ngay hồng tâm.

Cô phấn khích kêu lên: “Tôi bắn trúng hồng tâm rồi!”

Cô quay đầu lại nhìn Lương Yến Châu, gương mặt tràn đầy nụ cười.

Lương Yến Châu cong môi cười, khen cô: “Giỏi lắm, tiếp tục đi.”

Anh quay lại ngồi xuống ghế.

Nhìn thấy đôi mắt Tần Sương sáng rực, tập trung vào việc mình yêu thích lúc này, anh không khỏi bị cô hấp dẫn.

Điều Tần Sương không biết là, phát súng đó cô bắn trúng không chỉ là hồng tâm, mà còn có trái tim của Lương Yến Châu.