Chương 24

Sau khi Lương Yến Châu lái xe đi, Lý Mục đứng bên cạnh, không thể tin nổi.

Một lúc lâu sau, anh ta quay đầu nhìn Cố Nhiễm: “Không phải chứ, Tần Sương có ý gì vậy? Tôi nói đưa cô ấy về thì cô ấy cứ nhất quyết từ chối, còn Lương Yến Châu đưa thì sao lại trực tiếp lên xe cậu ta?”

Cố Nhiễm cười nhìn anh ta, trêu ghẹo: “Cậu có từng nghe qua một câu nói chưa?”

Lý Mục: “Câu gì?”

Cố Nhiễm: “Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của đàn ông. Người ta Lương Yến Châu chưa bao giờ lăng nhăng chuyện nam nữ, không giống cậu, tối qua ngủ cùng phụ nữ còn nhớ được tên người ta là gì không?”

Lý Mục: “…”

*

Nhà hàng của Cố Nhiễm cách trường của Tần Sương không quá xa, hai mươi phút sau, xe dừng lại trước ký túc xá nữ.

Tần Sương cúi đầu tháo dây an toàn, nhưng cô cảm thấy lúc này mình dường như càng say hơn, đầu óc choáng váng, cúi xuống thật lâu mà vẫn không tìm được nút tháo dây an toàn.

Lương Yến Châu thấy cô loay hoay mãi vẫn không mở ra được, bật cười nói: “Con ma men.”

Anh mở cửa xe bước xuống, đi sang phía Tần Sương, kéo cửa ghế phụ, đưa tay ra dễ dàng ấn mở khóa dây an toàn cho cô.

“Cạch” một tiếng, dây an toàn cuối cùng cũng thoát khỏi người Tần Sương.

Không khí ngưng lại vài giây, Tần Sương như nghe thấy Lương Yến Châu khẽ cười một tiếng.

Cô xách túi xuống xe, đứng trước đầu xe nhìn về phía Lương Yến Châu, phát hiện trong ánh mắt anh nhìn mình mang theo ý cười trêu ghẹo, như đang nói: Cố ý đúng không?

Mặt Tần Sương bỗng đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Tôi thật sự không cố ý! Chỗ đó bị kẹt, vừa rồi tôi đã bấm mấy lần mà không mở ra được!”

Lương Yến Châu nhìn cô, ý cười trong mắt càng sâu, trêu chọc hỏi: “Tôi có nói em cố ý sao?”

Tần Sương: “…”

Ánh mắt vừa rồi của anh rõ ràng chính là đang nói thế còn gì!

Lương Yến Châu cứ như vậy mà nhìn cô với nụ cười lửng lơ, dường như đã nhìn thấu lòng cô, phát hiện ra những tâm tư kín đáo nơi sâu thẳm.

Bị Lương Yến Châu nhìn như thế, Tần Sương cảm thấy mình sắp không còn chỗ nào để trốn.

Cô có chút chống đỡ không nổi, dứt khoát mở miệng: “Vậy tôi về trước đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

Cô vừa nói vừa định đi, kết quả mới bước được nửa bước thì cánh tay đã bị Lương Yến Châu giữ lại.

Tim cô đập nhanh hơn, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu nhìn cô, khóe môi hơi cong lên như có như không.

Bất chợt, anh hỏi một câu: “Tối nay em nói, tôi trông có vẻ rất khó theo đuổi à?”

Tần Sương không ngờ Lương Yến Châu lại còn tính toán chuyện này với mình.

Cô khẽ mím môi, nhìn anh nói: “Đâu phải chỉ mình tôi nói, mọi người đều nói vậy mà…”

Lương Yến Châu khẽ cười một tiếng, buông cánh tay Tần Sương ra, chậm rãi mở miệng: “Cái đó phải còn tùy người. Nếu tôi không thích, thì ai theo đuổi cũng vô ích, nhưng nếu tôi thích—”

Nói đến đây, ánh mắt anh nhìn Tần Sương mang theo ý cười, như một loại ám chỉ, từng chữ từng chữ nói: “Nhưng nếu là người tôi thích, chỉ cần đối phương mở miệng, tôi chính là của cô ấy.”

Tần Sương nghe đến đây, ngước nhìn vào đôi mắt như cười như không của Lương Yến Châu, cảm thấy trong lòng mình như có cả vạn con nai nhỏ đang va loạn.

Cô nhìn Lương Yến Châu thật lâu mà không nói gì, đầu óc hỗn loạn đến mức nghi ngờ bản thân có phải đã hiểu sai ý rồi không.

Lương Yến Châu thấy cô ngẩn người, khẽ nhếch môi cười, nói: “Ngày kia giao thừa, nhớ sắp xếp thời gian rảnh ra.”

Tần Sương ngẩn ra: “Gì cơ?”

Lương Yến Châu cười trêu: “Không phải em nói muốn mời tôi ăn cơm à? Sao thế? Quên rồi?”

Lúc này Tần Sương mới phản ứng lại, vội vàng nói: “Không quên! Đêm giao thừa mấy giờ?”

Lương Yến Châu nói: “Chưa chắc, đến lúc đó tôi sẽ gọi điện cho em trước.”

“Được.” Tần Sương gật gật đầu.

Lương Yến Châu nhìn gương mặt mềm mại, đỏ ửng của cô, khóe môi lại khẽ cong lên, nói: “Được rồi, vào đi, rửa mặt rồi ngủ sớm đi, đồ sâu rượu.”

Tần Sương khẽ ừ một tiếng, nhìn anh nói: “Vậy tôi đi đây, anh trên đường về nhớ cẩn thận, chú ý an toàn.”

Lương Yến Châu gật đầu, nhìn cô, đáp: “Ừ.”