Chương 23

Tần Sương xưa nay chưa từng nói xấu ai sau lưng, lần đầu tiên vừa nói thì lại bị chính chủ bắt quả tang, làm cô chột dạ đến mức cả buổi tối cũng không dám nhìn về phía Lương Yến Châu.

Cũng không biết có phải ông trời đang trừng phạt cô vì đã nói xấu người khác sau lưng hay không, mà lúc sau chơi xúc xắc thì cô lại rất xui xẻo, sáu điểm, lần nào cô cũng ném ra điểm nhỏ nhất. Bởi vì người thua phải bị phạt uống rượu, nên cả buổi tối nay cô đã uống không ít cocktail.

Cô vẫn luôn cảm thấy tửu lượng của mình cũng ổn, nhưng không biết là do cocktail pha chế đặc biệt có nồng độ cồn quá cao, hay là thật sự đã uống quá nhiều, đến khi tàn tiệc lúc rạng sáng đi ra ngoài, cô cảm thấy bước chân mình lảo đảo, đầu óc choáng váng, có chút đứng không vững.

Có lẽ là Cố Nhiễm nhìn ra cô đã hơi say, lúc chờ thang máy thì vẫn luôn đỡ lấy cô, nói: “Sương Sương, tối nay cậu có phải uống nhiều quá rồi không? Tớ thấy cậu hình như hơi say rồi.”

Bên cạnh một cô gái khác nói: “Cậu không thấy lúc sau cô ấy toàn thua à, mấy ly cocktail còn lại đều là một mình cô ấy uống hết đấy.”

Tần Uẩn nói: “Đó là loại rượu trái cây pha chế đặc biệt, độ cồn khá cao, đã uống bao nhiêu rồi vậy?”

Tần Sương đã không còn nhớ rõ nữa, mơ màng đáp một câu: “Không nhiều đâu… hình như ba bốn ly thì phải?”

Tiết Nguyệt nói: “Đâu chỉ ba bốn ly! Ít nhất cũng năm sáu ly rồi!”

Lương Yến Châu đứng chống tay trong túi ở bên cạnh, nghe vậy thì liếc nhìn Tần Sương một cái.

Lúc này cửa thang máy mở ra, cả nhóm người bước vào.

Lý Mục chen đến bên cạnh Tần Sương, nói: “Tần Sương, cô về trường học phải không? Để tôi đưa cô về.”

Tần Sương vội vàng xua tay, nói: “Không cần, không cần đâu, tôi tự bắt xe là được rồi.”

Lý Mục nói: “Thế sao được, cô uống nhiều thế này, đi taxi không an toàn đâu. Vừa hay tối nay tôi không uống, để tôi tiện đường đưa cô.”

Tần Sương lắc đầu, vẫn nói: “Không cần, thật sự không cần đâu.”

Trong thang máy đông người, lúc Lý Mục chen đến nói chuyện với cô thì vai anh ta chạm vào vai cô, cô theo phản xạ né sang một bên, nhưng lại không cẩn thận đυ.ng trúng Lương Yến Châu ở bên cạnh.

Cô theo bản năng quay đầu lại, vừa khéo chạm phải ánh mắt nửa cười nửa như trêu chọc của Lương Yến Châu.

Bên trái là Lý Mục, bên phải là Lương Yến Châu, khoảng ở giữa tuy hẹp, nhưng thật ra nếu cô thu tay lại thì vẫn có thể không chạm vào ai.

Nhưng không biết trong đầu nghĩ gì, khi vai cô vô tình chạm vào Lương Yến Châu thì cô lại không lập tức tránh ra, ngược lại làm như chẳng hay biết gì, vẫn giữ khoảng cách vừa vặn để vai khẽ chạm vào vai Lương Yến Châu.

Có lẽ vì đứng gần, rõ ràng trong thang máy có nhiều người như thế, nhưng cô vẫn ngửi thấy mùi hương gỗ đặc trưng trên người Lương Yến Châu. Hương gỗ thanh nhã, sạch sẽ vương vấn nơi chóp mũi cô, lại như len lỏi vào trong lòng, khiến tim cô không kìm được mà đập loạn từng nhịp.

Lương Yến Châu vốn là người có bệnh sạch sẽ, rất ghét tiếp xúc cơ thể với người khác, nhưng khi Tần Sương khẽ dựa vào anh, anh lại hoàn toàn không có ý né tránh, dù bên chỗ anh vẫn còn khoảng trống.

Hai người lặng lẽ dựa gần nhau, sự ám muội kín đáo trong góc thang máy hoàn toàn không ai nhận ra.

Ra khỏi thang máy, Cố Nhiễm đẩy Lý Mục sang một bên, khoác tay Tần Sương, nhìn anh nói: “Cậu thôi bớt ra vẻ quan tâm đi, Sương Sương để tôi đưa về.”

Lý Mục nói: “Không phải cậu cũng uống rượu sao.”

Cố Nhiễm nói: “Vậy thì để Lương Yến Châu đưa, Lương Yến Châu chưa uống.”

Lý Mục nói: “Thôi đi, Lương Yến Châu làm gì có thời gian đưa người hộ cậu.”

Mọi người ở đó đều nghĩ rằng Lương Yến Châu chắc chắn sẽ không rảnh rỗi đi giúp Cố Nhiễm đưa người về, nhưng Lương Yến Châu lại nhàn nhã, lơ đãng mở miệng: “Tôi về nhà cũ, tiện đường.”

Anh vừa nói vừa đút tay vào túi, đi về phía ven đường.

Sau khi khởi động xe, anh dừng lại bên lề đường, rõ ràng là đang đợi Tần Sương lên xe.

Lý Mục còn tưởng Tần Sương sẽ từ chối Lương Yến Châu giống như từ chối anh ta, đang định nói thêm gì đó thì liền thấy Tần Sương bước về phía xe của Lương Yến Châu.

Cô mở cửa ghế phụ, ngồi lên xe xong thì hạ kính xuống, vẫy tay với Cố Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, vậy tớ về trước đây.”

Cố Nhiễm nói: “Được, về ký túc xá thì nhắn cho tớ một cái.”

“Được.” Tần Sương chào xong, lại kéo kính xe lên, động tác thuần thục như thể thường xuyên ngồi trên chiếc xe này vậy.