Chu Diên nói: “Đúng vậy chứ còn gì. Ngày đầu tiên tớ về, mẹ tớ nhìn thấy còn khóc, còn hỏi trường chúng ta có phải không cho ăn cơm không, còn nói cái gì mà học biểu diễn thì sao, học biểu diễn cũng phải ăn cơm chứ! Sao lại không cho con gái bà ấy ăn cơm, làm tớ cười chết mất hahahaha.”
Tần Sương cũng nhịn không được mà cười, nói: “Bác gái mà biết khoảng thời gian đó cậu học theo trên mạng giảm cân bậy bạ, một ngày chỉ gặm một quả dưa chuột, chắc là sẽ bị cậu làm tức chết.”
“Đúng rồi đó. Suỵt, nhất định đừng nói với mẹ tớ nha.”
Tần Sương cười khẽ một tiếng, nói: “Tớ không nói đâu, cậu nhớ phải ăn uống cho tử tế, đừng có giảm cân lung tung nữa, gầy tong teo thì cũng chẳng đẹp đâu.”
“Được được được, tuân thủ lời dạy bảo của cô giáo Tần, tớ nhất định sẽ khắc ghi trong lòng.”
Hai người nói chuyện trên trời dưới đất một lúc, sau khi cúp máy thì đúng lúc điện thoại của Cố Nhiễm gọi tới.
Tần Sương bắt máy, tâm trạng rất tốt, nói: “Nhiễm Nhiễm.”
Cố Nhiễm vui vẻ nói: “Sương Sương, tối nay qua ăn cơm nhé, ngay ở nhà hàng của tớ.”
“Có chuyện gì đặc biệt sao?” Tần Sương nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng đâu phải sinh nhật cậu mà.”
Cố Nhiễm cười nói: “Không phải sinh nhật, chỉ là nghĩ mọi người đã lâu chưa tụ họp, nhân dịp cuối năm thì tụ tập một chút.”
Tần Sương nói: “Được, vậy lát nữa tớ qua.”
*
Tần Sương đã rất lâu rồi chưa từng vui vẻ như hôm nay, nên buổi tối lúc ăn cơm cô liền uống nhiều hơn mấy ly rượu.
Ăn xong, bọn họ lại sang phòng bên cạnh chơi bài.
Tối nay Tần Sương không gặp Lương Yến Châu, luôn cảm thấy như thiếu chút gì đó, vì thế làm việc gì cũng chẳng có hứng thú lắm.
Đàn ông vừa vào phòng riêng liền dựng bàn lên đánh mạt chược.
Tần Sương cùng mấy cô gái ngồi ở ghế sofa bên kia chơi xúc xắc, so điểm lớn nhỏ, ai thua thì phải uống rượu.
Mọi người chơi được một lúc, một cô gái ngồi đối diện đột nhiên hỏi: “Cố Nhiễm, tối nay sao Lương Yến Châu không tới?”
Cố Nhiễm nói: “Hình như anh ta có một buổi xã giao, không thoát thân được. Với lại, Lương Yến Châu vốn dĩ rất có giá, đừng nói là tớ, ngay cả Tần Uẩn là bạn nối khố của anh ta cũng khó mà gọi ra được.”
Cô gái đối diện có chút tiếc nuối, nói: “Uổng công hôm nay tớ còn cố ý đi làm tóc, trang điểm mất hơn một tiếng, ăn mặc thật xinh đẹp rồi mới đến, ai ngờ Lương Yến Châu căn bản lại chẳng tới.”
Tần Sương nghe tới đây, vô thức ngẩng đầu nhìn sang cô gái đối diện.
Bên cạnh có cô gái nói: “Không phải chứ? Cậu còn định đánh chủ ý lên Lương Yến Châu à? Lương Yến Châu nổi tiếng là khó theo đuổi, cậu đâu phải không biết. Bao nhiêu năm nay, cậu từng thấy anh ta nhìn thẳng vào ai chưa?”
Cô gái kia không vui, bĩu môi nói: “Thật chẳng biết Lương Yến Châu thích kiểu nào nữa, sao lại khó theo đuổi như vậy chứ.”
Cố Nhiễm nói: “Lương Yến Châu khó theo đuổi chẳng phải là chuyện ai cũng công nhận sao, ai mà biết anh ta thích kiểu gì.”
Có lẽ tối nay Cố Nhiễm cũng uống hơi nhiều, nói tới đây bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tần Sương, hỏi: “Đúng rồi Sương Sương, cậu có thích Lương Yến Châu không?”
Vốn dĩ Tần Sương chỉ yên lặng nghe mọi người nói chuyện, đột nhiên bị gọi tên, cô không khỏi sững sốt.
Lại vì câu nói này của Cố Nhiễm, mà tất cả mấy cô gái đều quay đầu nhìn cô.
Da đầu Tần Sương lập tức căng cứng, bị mọi người nhìn chằm chằm khiến cô không biết phải trả lời thế nào.
Cô trấn tĩnh lại, rồi mới mở miệng nói: “Ừm… tớ cũng giống như mọi người thôi, Lương Yến Châu vừa nhìn đã thấy rất khó theo đuổi, tớ chắc chắn sẽ không dại dột mà đi theo đuổi anh ta đâu.”
Cô không trả lời thẳng là có thích Lương Yến Châu hay không, chỉ là thành thật đáp lại, cô thực sự cũng cảm thấy Lương Yến Châu nhìn qua đã thấy là kiểu rất khó theo đuổi.
Hơn nữa cô vẫn luôn cảm thấy, Lương Yến Châu chính là loại người nếu thật sự thích thì sẽ chủ động, nhưng nếu anh không thích, thì cho dù bạn có theo đuổi thế nào cũng vô ích.
Cho nên cô cảm thấy, cho dù bản thân có thích Lương Yến Châu, thì cũng sẽ không chủ động đi theo đuổi anh.
Lời vừa dứt, bỗng nhiên nghe thấy Tần Uẩn hướng về cửa gọi một tiếng: “Lương Yến Châu, cậu tới khi nào vậy? Đứng ngoài cửa làm gì thế?”
Tần Sương nghe đến đây, sống lưng lập tức cứng đờ.
Cô ngồi trên sofa, cứng ngắc mấy giây, cuối cùng vẫn khó khăn quay đầu lại.
Rồi liền nhìn thấy Lương Yến Châu khoác áo ngoài, một tay đút túi, lười nhác dựa vào cạnh cửa, dáng vẻ tản mạn.
Lúc cô quay đầu lại thì phát hiện Lương Yến Châu đang nhìn mình, bên môi còn khẽ cong lên một nụ cười mơ hồ.
Tim cô lập tức chợt hẫng một nhịp.
Trong lòng thầm nghĩ, xong rồi.
Chắc chắn Lương Yến Châu đã nghe thấy lời cô nói vừa nãy.