Chương 21

Nhưng cô linh cảm nếu chuyển thẳng cho anh trên WeChat thì chắc chắn anh sẽ không nhận, nên quay sang nhìn dì Tống đang đi cùng mình, nói: “Dì Tống, lát nữa cháu qua ngân hàng bên cạnh rút tiền, về phiền dì giúp cháu đưa tiền viện phí này trả lại cho Lương Yến Châu nhé.”

Dì Tống nghe vậy, vội nói: “Thế sao được, Lương tổng đã thay cô trả tiền thì chắc chắn không có ý muốn cô hoàn lại, tôi sao có thể làm việc này chứ.”

Những ngày này bà cũng nhìn ra được, Lương Yến Châu rõ ràng là thích Tần Sương. Bà tuy là người làm lâu năm ở nhà họ Lương, nhưng cũng không dám tùy tiện can dự vào chuyện của Lương Yến Châu.

Bà xua tay nói: “Tần tiểu thư, chuyện này tôi không thể giúp cô. Với lại thực ra cô cũng không cần nhất định phải trả cho Lương tổng, Lương tổng đã giúp cô đóng khoản này, thì chắc chắn là không định bắt cô phải trả lại.”

Tần Sương thấy dì Tống không chịu giúp, cũng không làm khó bà.

Cô nghĩ dù sao mình cũng còn nợ Lương Yến Châu một bữa cơm, lần sau ăn cơm thì tiện thể trả tiền lại cho anh cũng được.

*

Ra khỏi bệnh viện, tài xế của Lương Yến Châu đã chờ sẵn bên ngoài, thấy Tần Sương đi ra thì mỉm cười nói: “Tần tiểu thư, hôm nay Lương tổng bận việc, không có thời gian đến đón cô xuất viện, nên phái tôi đến đón cô. Bây giờ cô muốn về trường học, hay là?”

Tần Sương gật đầu, nói: “Cháu về trường.”

Rồi cảm ơn: “Làm phiền chú rồi, chú Dương.”

Dương Minh vội nói: “Tần tiểu thư khách khí quá, đây là việc tôi nên làm.”

*

Về đến ký túc xá thì đã gần trưa, Tần Sương đi tắm một cái, sau đó thay đồ ngủ sạch sẽ.

Cô ngồi xuống bàn học, lấy điện thoại ra gửi cho Lương Yến Châu một tin nhắn WeChat.

Tần Sương: [Lương Yến Châu, tôi đã bình an về tới ký túc rồi, cảm ơn anh đã cho chú Dương đưa tôi về trường. Khi nào anh rảnh? Tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm.]

Tin nhắn gửi đi, khoảng năm phút sau bên kia mới trả lời lại.

L: [Trước Tết đều hơi bận, chiều nay phải đi công tác, chờ tôi về rồi hãy nói.]

Lại hỏi: [Hoàn toàn khỏi hẳn chưa? Còn sốt không?]

Tần Sương: [Đương nhiên là khỏi hẳn rồi, nếu không thì bác sĩ sao cho tôi xuất viện được.]

L: [Thế thì tốt. Nhớ chăm sóc bản thân, đừng có giữa mùa đông lại nhảy xuống nước lạnh, vì mấy phút diễn mà liều mạng thì không đáng.]

Tần Sương: [Biết rồi, nào có nhiều nước lạnh chemtooi nhảy như vậy chứ.]

Tin nhắn gửi đi, bên Lương Yến Châu chắc bận, không trả lời lại nữa.

Tần Sương đợi một lúc, dứt khoát bỏ điện thoại xuống, ra ban công nấu nước định pha mì ăn liền.

*

Tần Sương gặp lại Lương Yến Châu là vào ngày 29 tháng 12.

Hôm đó cô rất vui, vì trên mạng xuất hiện tin tức công ty lớn trước kia từng phong sát cô, bị nghi ngờ dính líu hắc đạo, rửa tiền cùng nhiều tội danh khác, hiện đang bị điều tra. Bao gồm cả gã quản lý năm đó dẫn cô đi tiếp rượu, khi cô quay đầu bỏ đi thì hắn đe dọa rằng nếu dám bước ra khỏi khách sạn, cả đời này đừng hòng nổi lên trong giới giải trí, hắn cũng vì tụ tập dâʍ ɭσạи và tụ tập dùng ma túy mà bị bắt tại chỗ.

Lúc nhìn thấy tin này, Tần Sương cảm giác trái tim mình hưng phấn mà đập thình thịch.

Diên Diên và Kha Kha hiển nhiên cũng thấy tin tức này, mấy người trong nhóm WeChat sôi nổi bàn luận rất lâu.

Sau đó Diên Diên gọi điện cho cô, vui vẻ nói: “Sương Sương, tớ có linh cảm cậu sắp lật mình rồi, cuối cùng cũng chờ được ngày cái công ty chó má đó sụp đổ, cơ hội của cậu đến rồi.”

Tần Sương cũng rất vui, nói: “Hy vọng ông trời năm nay sẽ đối xử tốt với tớ một chút.”

“Chắc chắn mà!” Chu Diên thay Tần Sương vui mừng, nói: “Cậu nỗ lực như vậy, ông trời nhất định sẽ nhìn thấy. Người ta đi ba năm xui xẻo thì cũng phải có một năm may mắn chứ. Cậu đã khổ sở hơn mười năm rồi, không lẽ ông trời cứ để mình cậu cực khổ mãi sao. Sương Sương, tin tớ đi, cậu sắp bắt đầu gặp may rồi.”

Tần Sương nghe lời cổ vũ của Diên Diên, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, liền hỏi: “Diên Diên, dạo này cậu thế nào? Ở nhà ôn tập có ổn không?”

Chu Diên nói: “Ổn lắm, ở nhà ăn ngon ngủ ngon, có điều ăn ngon quá cảm giác còn béo hơn lúc ở trường một chút.”

Tần Sương cười nói: “Béo chút thì tốt, trước đây cậu gầy quá rồi, về nhà chú dì thấy chắc sẽ xót lắm.”