Sau khi Lương Yến Châu rời đi, trong phòng bệnh trống trải lại chỉ còn một mình Tần Sương.
Cô ăn trưa xong, mang bình giữ nhiệt vào nhà vệ sinh rửa sạch, lau khô nước rồi đặt lên tủ đầu giường, sau đó quay lại giường nằm.
Vì vừa mới ăn no, không tiện nằm xuống ngay nên cô lấy điện thoại ra, định xem có thông báo thử vai mới nào không.
Trong WeChat của cô có thêm rất nhiều đạo diễn tuyển diễn viên.
Cô ngồi trên giường, mở WeChat ra để xem thử có đoàn phim nào khởi quay không. Vừa mở ra đã thấy ở mục bạn mới có một tin nhắn xác thực kết bạn.
Cô bấm vào, thấy một lời mời kết bạn. Đối phương không ghi chú gì, tên hiển thị chỉ là một chữ “L” đơn giản, ảnh đại diện là nền đen trống rỗng.
Tần Sương nhìn tên và ảnh đại diện đó, trong lòng luôn cảm thấy đó chính là Lương Yến Châu.
Nhưng rồi cô lại nghĩ, trong danh bạ điện thoại của mình có lưu số của Lương Yến Châu, nếu như Lương Yến Châu dùng số điện thoại để kết bạn với cô, thì lúc thêm bạn, bên này của cô sẽ hiển thị trực tiếp tên của anh mới đúng.
Cô suy nghĩ một chút, rồi bấm đồng ý xác nhận bạn bè.
Sau đó quay lại trang chủ WeChat, nhấn vào cái ảnh đại diện nền đen trống rỗng kia.
Cô muốn xem thử vòng bạn bè của đối phương để xác nhận xem là ai, nhưng khi bấm vào thì phát hiện vòng bạn bè của người đó hoàn toàn không có gì.
Cái vòng bạn bè trống trơn này, lại càng giống Lương Yến Châu, nhìn thế nào anh cũng không giống kiểu người sẽ đăng gì lên vòng bạn bè.
Dù thỉnh thoảng anh cũng sẽ cười, nhưng Tần Sương luôn cảm thấy anh vốn dĩ rất lạnh lùng, kiểu người khinh thường tất cả.
Cô lại nhớ đến việc Cố Nhiễm từng nói, Lương Yến Châu nổi tiếng là khó theo đuổi.
Cô thấy cũng đúng, dù sao nếu là cô, tuyệt đối sẽ không dại dột mà đi theo đuổi Lương Yến Châu. Luôn cảm giác rằng kiểu người này, nếu thật sự động lòng thì sẽ chủ động, còn nếu không động lòng thì cho dù có theo đuổi thế nào, anh cũng sẽ chẳng buồn liếc mắt nhìn.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô mới nhận ra mình đã suy nghĩ hơi xa.
Tầm mắt quay trở lại khung hội thoại, cô nghĩ một chút, dù trong lòng thấy tám chín phần đây chính là Lương Yến Châu, nhưng vẫn cảm thấy cần phải xác nhận một chút.
Thế là cô đưa tay đến khung hội thoại, do dự một lát, rồi bắt đầu gõ chữ: [Lương Yến Châu?]
Sau khi tin nhắn gửi đi, cô dán mắt nhìn chằm chằm vào khung chat.
Bên kia có lẽ cũng đang cầm điện thoại, rất nhanh liền trả lời lại.
L: [Không thì sao?]
Tần Sương nhìn thấy tin nhắn này, chẳng hiểu vì sao, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Cô đưa tay tiếp tục gõ chữ trả lời.
Tần Sương:[Nhưng sao bên tôi lại không hiển thị tên anh nhỉ? WeChat của anh không liên kết với số điện thoại à?]
L: [Ừm, liên kết bằng một số điện thoại vô dụng.]
Tần Sương nhìn thấy tin nhắn, liền hiểu ra.
Chắc là vì có quá nhiều người muốn kết bạn với Lương Yến Châu, mà anh trông cũng chẳng phải là người kiên nhẫn, cho nên dứt khoát liên kết bằng một số mà chẳng ai biết.
Cô trả lời: [Ồ—]
Nghĩ một chút, lại hỏi thêm một câu: [Nhưng chẳng phải anh đang xã giao sao? Giờ này anh không bận à?]
Lương Yến Châu: [Ừ.]
Trong phòng bao, Lương Yến Châu đã bàn xong chuyện quan trọng. Gần đây anh không muốn uống rượu, nên mặc kệ những người khác cụng ly đổi chén, còn mình thì lười nhác tựa vào ghế.
Mắt hơi cụp xuống, nhàm chán nghịch chiếc bật lửa một lúc, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến Tần Sương, dứt khoát mở WeChat, gửi đi một tin nhắn xác thực.
Tần Sương thấy Lương Yến Châu chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ, có chút không biết nên nói gì tiếp theo.
Chẳng lẽ lại hỏi, anh thêm WeChat tôi để làm gì?
Đang nhìn chằm chằm khung đối thoại suy nghĩ xem nên gửi gì nữa, thì bên kia lại gửi tới một tin.
L:[Cô nhập viện mấy ngày rồi?]
Tần Sương:[Hôm nay là ngày thứ năm rồi, sao vậy?]
L:[Bạn cô còn đến nữa không? Có ai chăm sóc cô không?]
Tần Sương:[Anh nói Lâm Trạch à? Chắc là cậu ấy sẽ không đến nữa. Nhưng tôi cũng không cần người chăm sóc lắm.]
Nghĩ một chút, cô lại nhắn thêm một câu: [Anh không cần lo cho tôi.]
Tin nhắn này gửi đi xong, phải một lúc lâu sau, Lương Yến Châu mới trả lời.
L:[Ừm, không lo cho cô.]
Tần Sương: …
L:[Chút nữa tôi bảo dì Tống qua chăm sóc cô.]
……