Chương 14

Tần Sương gửi địa chỉ bệnh viện cho Lương Yến Châu.

Khoảng mười mấy phút sau, Lương Yến Châu liền tới.

Lúc đó Tần Sương đang nằm trên giường, y tá đang truyền dịch cho cô.

Cô hỏi y tá: “Y tá, hai chai dịch này truyền xong thì tôi có thể xuất viện rồi chứ?”

Y tá vừa điều chỉnh tốc độ truyền vừa nói: “Hôm nay e rằng không được đâu, cô vẫn còn sốt mà, vừa rồi bác sĩ Chu không phải đã nói rồi sao, cô vẫn cần phải ở lại quan sát thêm.”

Tần Sương đã nằm viện bốn ngày rồi, nói thật, cô thật sự rất muốn xuất viện. Một là vì tiếc tiền, hai là cũng không muốn tiếp tục nằm trong bệnh viện lạnh lẽo này nữa.

Cô nhìn y tá, nhịn không được nói: “Không thể cho tôi dùng thuốc mạnh hơn sao? Tôi có thể tiêm kháng sinh cũng được.”

Y tá nói: “Thế thì không được đâu, kháng sinh không thể tùy tiện dùng. Hễ bệnh là dùng kháng sinh, lỡ sau này bị nhờn thuốc thì khi thật sự có vấn đề nghiêm trọng, kháng sinh sẽ không còn tác dụng nữa.”

Y tá điều chỉnh xong tốc độ, ngẩng đầu thì thấy Lương Yến Châu từ ngoài đi vào.

Dù cô y tá này đã có gia đình, nhưng khi nhìn thấy Lương Yến Châu thì vẫn bị kinh diễm một thoáng.

Quá đẹp trai rồi.

May mà y tá có tố chất nghề nghiệp cực mạnh, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hỏi: “Anh là bạn trai của Tần Sương à?”

Cô ấy thấy Lương Yến Châu đi thẳng tới giường bệnh của Tần Sương, đứng ngay trước giường bệnh nhìn cô.

Lương Yến Châu liếc nhìn Tần Sương một cái, khẽ nhướng mày, nhưng lại không phủ nhận.

Ngược lại Tần Sương giật mình, vội vàng lắc đầu: “Không phải không phải, chỉ là bạn thôi.”

“Ồ.” Y tá nhìn về phía Lương Yến Châu, dặn dò: “Tần Sương bị nhiễm phong hàn, sức đề kháng suy giảm nên mới dẫn đến cảm cúm do virus. Hai người cố gắng đừng lại gần quá, cẩn thận lây bệnh. Hai chai dịch này truyền khoảng hai tiếng rưỡi, đến giờ tôi sẽ tới rút kim. Có việc gì thì bấm chuông.”

Y tá dặn dò xong những lưu ý cần thiết, liền rời khỏi phòng bệnh.

Phòng bệnh mà Tần Sương nằm hiện tại vẫn chưa có ai khác vào ở, cho nên sau khi y tá đi, trong phòng chỉ còn lại Tần Sương và Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu thấy Tần Sương vẫn luôn đeo khẩu trang, liền hỏi cô: “Không ngột ngạt sao?”

Tần Sương lắc đầu, nói: “Cũng tạm, bác sĩ nói tôi bị cảm cúm do virus, sẽ lây bệnh.”

Hai ngày nay Lâm Trạch ở đây, cô cũng luôn đeo khẩu trang như vậy.

Nhưng Lương Yến Châu lại bất ngờ đưa tay, ngón trỏ móc dây khẩu trang sau tai cô, trực tiếp tháo khẩu trang xuống.

Anh ném khẩu trang vào thùng rác bên cạnh giường, nói: “Đeo mãi thế, cô không sợ thở không nổi à.”

Tần Sương theo bản năng vội kéo chăn lên, che kín mũi miệng, nói với Lương Yến Châu: “Vậy anh tránh xa tôi ra một chút.”

Cô nhìn xung quanh, rồi giơ bàn tay phải không cắm kim truyền chỉ về phía cửa sổ, nói: “Anh ra chỗ kia ngồi đi.”

Lương Yến Châu nói: “Không đi, trời lạnh như thế này mà ra cửa sổ ngồi, tôi ăn no rỗi hơi chắc?”

Tần Sương nói: “Thế anh không có việc gì thì về đi.”

Cô thật sự rất sợ lây bệnh cho người khác.

Lương Yến Châu đút tay túi quần, đứng ngay bên mép giường nhìn cô.

Một lúc lâu, anh bỗng nói: “Tôi vừa tới mà cô đã ra lệnh đuổi khách? Sao? Sợ ai nhìn thấy à?”

Tần Sương: “…”

Lương Yến Châu nhìn quanh một vòng, lại hỏi: “Người bạn kia của cô đâu?”

Tần Sương sững người.

Mấy giây sau mới phản ứng lại: “Anh nói Lâm Trạch à? Cậu ấy có việc nên về rồi.”

Lương Yến Châu ồ một tiếng.

Anh thấy mình vừa gỡ khẩu trang của Tần Sương, cô lại lấy chăn che kín mũi miệng, liền đưa tay kéo chăn của cô xuống, nói: “Hít thở cho tử tế, tôi không dễ bị lây đâu.”

“Vậy lỡ lây bệnh sang anh thì sao?” Tần Sương lo lắng nói.

Lương Yến Châu nói: “Không đâu.”

Anh kéo một cái ghế lại bên cạnh, ngồi xuống rồi tùy ý ngả người vào lưng ghế, sau đó nhìn Tần Sương, nói: “Muốn gì thì cứ nói.”

Tần Sương thấy Lương Yến Châu ngồi xuống, dáng vẻ như muốn ở lại đây bầu bạn với cô, trong lòng không kìm được mà cảm thấy ấm áp.

Nhưng cô nhìn anh, trong lòng có chút khó hiểu, không nhịn được hỏi: “Nhưng mà Lương Yến Châu, sao anh lại tới bệnh viện thăm tôi?”

Lương Yến Châu hai tay đút túi quần, dựa vào lưng ghế, nghe vậy thì nhìn chằm chằm Tần Sương mấy giây, sau đó mới giả vờ lười nhác mà mở miệng: “Không phải mấy ngày nay cô chưa tới dạy Miên Miên sao, chị tôi bảo tôi qua đây xem, bao giờ thì cô xuất viện.”