Chương 13

Chuyện không vui xảy ra khi cô chuẩn bị về nhà. Trước lúc về, cô đặc biệt đến trung tâm thương mại mua cho bà ngoại một chiếc áo lông vũ. Chiếc áo đó khá đắt, dù đã giảm giá nhưng vẫn hơn một nghìn tệ. Nhưng cô không hề do dự, dùng toàn bộ số tiền mình dành dụm từ nhỏ đến lớn để mua chiếc áo lông vũ đó cho bà ngoại.

Nào ngờ lại trùng hợp như vậy.

Khi cô xách áo lông vũ trở về nhà Lâm Trạch, thì dì Lâm vừa hay bị mất một sợi dây chuyền, cả nhà lục tung lên cũng không tìm thấy.

Cho nên, khi cô đứng ở cửa với chiếc túi áo lông vũ trên tay, tất cả mọi người, bao gồm cả Lâm Trạch đều nhìn chằm chằm về phía cô.

Dì Lâm liếc túi đồ trong tay cô, trực tiếp hỏi: “Sương Sương, con có thấy sợi dây chuyền của dì đâu không?”

Tần Sương lắc đầu, đáp: “Không có ạ.”

Ánh mắt dì Lâm lập tức trở nên thất vọng, rồi lại hỏi tiếp: “Vậy thì tiền đâu mà con mua áo lông vũ Bosideng?”

Tần Sương lập tức hiểu ra. Cô bướng bỉnh nhìn dì Lâm, nhấn mạnh lại một lần nữa: “Dì, con không thấy sợi dây chuyền của dì, càng không lấy sợi dây chuyền đó. Cái áo lông vũ này là hàng giảm giá ở trung tâm thương mại, và con dùng tiền chính con dành dụm từ nhỏ để mua.”

“Sương Sương, dì cũng nhìn con lớn lên, dì biết con rất hiếu thảo với bà ngoại. Lâu lâu mới đến thành phố lớn một chuyến, muốn mua cho bà ngoại chút đồ tốt mang về. Nếu con lấy thì cứ thừa nhận, dì cũng sẽ không trách, chỉ cần lần sau đừng tái phạm là được.”

Lúc này Lâm Trạch bỗng nhiên nói: “Mẹ, tiền Sương Sương mua áo cho bà ngoại là con cho, cô ấy không lấy dây chuyền của mẹ đâu.”

Tần Sương cuối cùng cũng nhìn về phía Lâm Trạch.

Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy thất vọng về anh ta.

Cô không thèm để ý đến bọn họ nữa, trở về phòng thu dọn sách vở, đeo ba lô lên rồi đi thẳng.

Lâm Trạch đuổi theo, giữ chặt lấy cánh tay cô.

Anh ta nhìn cô, dáng vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tần Sương nhìn anh ta, hỏi: “Vì sao cậu lại nói tiền tớ mua quần áo cho bà ngoại là cậu cho? Vậy nghĩa là cậu cũng nghĩ tớ đã lấy trộm sợi dây chuyền của mẹ cậu đúng không?”

Lâm Trạch không phủ nhận.

Ánh mắt anh ta đã bán đứng anh ta, anh ta cũng nghi ngờ cô.

Sắc mặt cô lạnh xuống, từng câu từng chữ nói: “Lâm Trạch, tiền tớ mua áo cho bà ngoại, là do tớ tự mình dành dụm từ nhỏ. Tớ đúng là không có tiền, nhưng cho dù có phải đi nhặt rác, đi bốc vác ngoài công trường, tớ cũng sẽ không đi ăn cắp đồ của người khác. Tớ chưa từng lấy tiền nhà cậu, một xu cũng không có.”

Trên chuyến tàu trở về nhà, cô dựa vào khung cửa sổ toa tàu xanh cũ, nhìn phong cảnh dọc đường lướt qua mà bật khóc.

Đó là lần đầu tiên, sau khi mẹ qua đời và bố bỏ rơi cô, cô rơi nước mắt.

Không lâu sau, Lâm Trạch bất ngờ gọi điện đến xin lỗi, nói rằng sợi dây chuyền của mẹ anh ta đã tìm thấy rồi, bị rơi trong kẽ tủ quần áo.

Tần Sương chẳng có chút cảm xúc gì, chỉ hờ hững ừ một tiếng.

Cô không muốn để bà ngoại biết chuyện mình đã chịu ấm ức lớn như vậy ở Thâm Quyến, nên sau này mỗi lần nhà họ Lâm về quê dịp lễ tết, cô cũng không dám biểu hiện quá lạnh nhạt, sợ bà ngoại nhận ra điều bất thường.

Dì Lâm thấy bà ngoại hình như không biết chuyện, tất nhiên cũng sẽ không chủ động nhắc lại chuyện kia. Thế nên mỗi dịp lễ tết, hai nhà vẫn ăn cơm cùng nhau, hòa thuận như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nhưng chỉ có mình Tần Sương hiểu rõ, cô đã từng bị người ta vu oan lấy cắp đồ. Cô có thể không nói, nhưng cả đời này sẽ không bao giờ tha thứ.

Và từ sau chuyện đó, Tần Sương chưa từng một lần chủ động gọi điện cho Lâm Trạch.

Ngược lại, Lâm Trạch vẫn thường xuyên gọi cho cô, nhưng lần nào cô cũng chẳng có gì để nói. Trong lòng Lâm Trạch chắc cũng hiểu, nên quan hệ của hai người dần dần xa cách.

Trước khi Lâm Trạch đến Bắc Kinh, thực ra hai người đã rất lâu không liên lạc.

Lần cuối cùng là vào kỳ nghỉ hè năm ngoái, khi Lâm Trạch gọi điện bảo rằng anh ta về quê đốt giấy cho bà nội, tiện thể cũng đi thăm bà ngoại của cô.

Cô đã cảm ơn anh ta, nhưng cả hai chỉ lặng im, nắm chặt điện thoại mà không biết nói gì.

Nằm trên giường bệnh, ngẩng đầu nhìn trần nhà một lúc hồi tưởng quá khứ, hoàn hồn lại, cô cầm điện thoại định xem giờ.

Vô tình bấm vào nhật ký cuộc gọi, mới thấy tối qua Lương Yến Châu đã từng gọi cho cô.

Cuộc gọi hiển thị rõ ràng đã được bắt máy, kéo dài hơn mười giây.

Tần Sương không biết có phải Lương Yến Châu đi công tác về rồi mới gọi cho mình hay không, liền vội vàng gọi lại.

Điện thoại reo rất lâu, suýt nữa bị ngắt do không có người nhận, cuối cùng mới được kết nối.

Giọng Lương Yến Châu vang lên, nghe không ra cảm xúc gì: “Có chuyện gì?”

Tần Sương nói: “Lương Yến Châu, tối qua anh có gọi cho tôi phải không? Xin lỗi nhé, tối qua tôi ngủ quên mất, giờ mới thấy trong nhật ký cuộc gọi.”

Lương Yến Châu không biết nghĩ tới điều gì, khẽ bật cười đầy ẩn ý, sau đó mới ừ một tiếng, rồi thong thả mở miệng: “Không phải cô nói về Bắc Kinh sẽ mời tôi ăn cơm sao? Nhưng mà tối qua tôi gọi điện thì hình như không đúng lúc, là một người đàn ông nghe máy.”

Anh ngừng lại hai giây, khóe môi khẽ cong, hỏi nửa đùa nửa thật: “Sao? Bạn trai à?”

Tần Sương nghe vậy thì sững người, mới hiểu ra anh đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Không phải, tối qua người nghe máy là bạn tôi. Tôi đang nằm viện, cậu ấy tới bệnh viện ở cùng tôi hai ngày.”

Lương Yến Châu nghe vậy cũng khựng lại, hỏi: “Sao lại nằm viện? Cô bị làm sao thế?”

Tần Sương nói: “Không có gì, tôi chỉ hơi cảm lạnh thôi.”

Lời vừa dứt, cổ họng cô đột nhiên ngứa ran, không kìm được mà ho dữ dội.

Lương Yến Châu nghe thấy cô ho kịch liệt, im lặng mấy giây. Đợi cô ho xong, anh bất ngờ hỏi: “Ở bệnh viện nào?”

“Hả?” Tần Sương vừa mới hoàn hồn sau cơn ho, tay còn xoa cổ họng, chưa kịp phản ứng.

Lương Yến Châu: “Ở bệnh viện nào, gửi địa chỉ cho tôi.”