Ngay sau đó, không biết là hiểu lầm cái gì, anh khẽ bật cười một tiếng, rồi chẳng nói thêm gì nữa, trực tiếp cúp máy.
Lâm Trạch thấy điện thoại đột ngột bị cúp thì hơi khó hiểu, bèn khóa màn hình rồi xoay người đi vào phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Tần Sương đang truyền dịch, ngủ mê man.
Mấy ngày trước Bắc Kinh bất ngờ đại hạ nhiệt, mà đúng lúc đó cô phải quay một cảnh nhảy xuống sông. Khoảnh khắc vừa nhảy xuống, cô cảm thấy mình sắp bị đông chết.
Hơn nữa vì trong bộ phim đó cô chỉ đóng vai một nha hoàn ít đất diễn, nên khi cô lên bờ cũng chẳng ai để ý. Cô chỉ có thể tự lấy khăn tắm chuẩn bị sẵn quấn tạm người, rồi rót nước nóng trong bình giữ nhiệt ra uống, thậm chí còn cẩn thận uống liền hai chai thuốc cảm Hoắc Hương Chính Khí.
Cứ tưởng như vậy sẽ không sao, ai ngờ buổi tối hôm đó liền phát sốt. Cô gắng gượng tới sáng hôm sau, vừa xuống giường thì suýt ngã quỵ, không còn cách nào khác, đành bắt taxi tới bệnh viện.
Sắp tốt nghiệp, bạn cùng phòng đều đã không còn ở trường, thậm chí chẳng còn ở Bắc Kinh. Tần Sương một mình nằm viện hai ngày, cho đến khi Lâm Trạch gọi điện cho cô, nói anh ta đã đến Bắc Kinh.
Cô bị cảm cúm do virus, toàn thân đau nhức, vừa mở miệng đã ho khan. Lúc đó Lâm Trạch mới biết cô nhập viện, lập tức chạy tới bệnh viện để chăm sóc cô.
*
Sáng hôm sau, khi Tần Sương tỉnh dậy thì thấy Lâm Trạch đang nghe điện thoại bên cửa sổ.
Giọng cậu ấy nghe có vẻ không được tốt lắm: “Sương Sương bị cảm rồi, con đang ở đây chăm cô ấy, xem mắt cái gì chứ, con không đi.”
Bố Lâm ở đầu dây bên kia nổi trận lôi đình: “Tao bảo mày cút về ngay có nghe không?! Tao với mẹ mày đã nói bao nhiêu lần, tránh xa Tần Sương ra! Tao biết mày thích nó, nhưng đó là chuyện hồi còn nhỏ thôi! Bây giờ hai đứa đã không còn chung một thế giới, môn không đăng hộ không đối, tao với mẹ mày tuyệt đối sẽ không đồng ý cho mày và Tần Sương ở bên nhau!”
Lâm Trạch cau mày, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bố Lâm liền uy hϊếp anh ta: “Mày mau cút về cho tao! Nếu không thì đừng trách tao đóng băng thẻ của mày!”
Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, giọng bố Lâm lại rất to, Tần Sương đương nhiên nghe rõ rành rọt từng câu từng chữ.
Khi bên kia cúp máy, cô theo phản xạ khẽ nhắm mắt lại.
Lâm Trạch đứng ở bên cửa sổ một lúc, trong lòng tuy rất phiền muộn, nhưng anh ta vẫn không có đủ dũng khí để chống lại mệnh lệnh của bố.
Anh ta quay lại giường, thấy Tần Sương còn chưa tỉnh, bèn vươn tay nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay cô, khẽ gọi: “Sương Sương.”
Tần Sương chậm rãi mở mắt, trông như vừa mới tỉnh ngủ, nhìn anh ta: “Sao vậy?”
Lâm Trạch áy náy nói: “Sương Sương, tớ có chút việc phải về trước, lát nữa sẽ quay lại thăm cậu.”
Tần Sương vội vàng nói: “Không cần không cần, tớ cũng sắp khỏe hẳn rồi, chắc lát nữa sẽ được xuất viện. Cậu đi làm việc của cậu đi, hai hôm nay cảm ơn cậu đã đến bệnh viện chăm tớ.”
Nghe cô nói vậy, trong lòng Lâm Trạch càng thấy khó chịu.
Anh ta nhìn cô, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt ra được câu nào.
“Vậy tớ đi trước đây Sương Sương, cậu về trường thì nhớ báo cho tớ một tiếng.”
Tần Sương mỉm cười gật đầu, đáp: “Ừm, yên tâm đi.”
*
Sau khi Lâm Trạch rời đi, Tần Sương vẫn nằm ngẩn ngơ trên giường một lúc.
Cô nhìn trần nhà trắng toát của bệnh viện, ký ức chợt quay về thời thơ ấu.
Năm lớp 8, chú Lâm và dì Lâm ở Thâm Quyến kiếm được nhiều tiền, chẳng bao lâu liền trở về đưa Lâm Trạch sang Thâm Quyến đi học.
Cô và Lâm Trạch lớn lên bên nhau từ nhỏ, lúc Lâm Trạch rời đi, thực ra cô rất không nỡ.
Cô đã thức trắng đêm gấp một nghìn con hạc giấy, hôm sau tiễn Lâm Trạch ra ga tàu thì trao cho anh ta một hũ đầy những con hạc giấy đủ màu, nói với anh ta: “Lâm Trạch, đừng quên tớ nhé.”
Lâm Trạch gật đầu thật mạnh, nói: “Khi nào nghỉ hè thì cậu đến Thâm Quyến tìm tớ.”
Tần Sương hỏi: “Có được không?”
“Đương nhiên rồi!” Lâm Trạch nói: “Nhất định cậu phải đến tìm tớ, tớ dẫn cậu đi ăn KFC.”
Tần Sương thật sự rất muốn đến Thâm Quyến tìm Lâm Trạch, nhưng vé tàu hỏa quá đắt. Cô dành dụm suốt một năm trời, mãi đến kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp hai, mới mua được một tấm vé tàu đến Thâm Quyến tìm Lâm Trạch.
Trên tàu, cô phải đứng suốt hơn ba mươi tiếng đồng hồ, đến khi tới Thâm Quyến, đôi chân đã sưng hết cả lên.
Lâm Trạch đến đón cô, đưa cô về biệt thự nhà mình ở Thâm Quyến.
Mười mấy ngày sống trong nhà Lâm Trạch, lúc đầu thực sự rất vui vẻ. Chú Lâm và dì Lâm sau khi giàu lên cũng không hề coi thường cô, họ vẫn đối xử với cô rất tốt như trước kia, thậm chí còn đưa tiền cho Lâm Trạch dẫn cô ra ngoài chơi.