Chương 38

Anh ta vẫn còn nhớ, lúc nãy Bạch Oanh đã rất cẩn thận kéo áo gió ẩm ướt của mình, cố tránh để không chạm vào người khác.

“Tôi muốn trả tiền.” Bạch Oanh kiên quyết nói.

Người đàn ông nghĩ bụng: “Quả nhiên là người rất lễ phép.”

Anh ta lấy điện thoại ra báo một con số tùy ý để Bạch Oanh quét mã thanh toán. Khi đến phần xem ảnh đại diện, anh khựng lại hai giây vì hình là một cục bột nếp trắng muốt. Anh lại liếc nhìn mấy bông hoa trắng nhỏ nhắn trên tay Bạch Oanh. Chắc cậu ấy thích màu trắng.

Thật ra, Bạch Oanh rất thích những gam màu nhạt nhòa.

Bạch Oanh đặt bó hoa lên quầy, rồi vụng về mặc áo mưa vào người. So với việc dùng dù thì việc mặc áo mưa là điều hắn gần như chưa từng làm. Chiếc áo mưa trong suốt, viền đen nổi bật, thiết kế gọn gàng, lạnh lùng nhưng lại hơi rộng so với Bạch Oanh, khiến cảm giác lạnh lẽo gần như tan biến. Hắn giang hai tay, cố lắc áo mưa cho thẳng, trông như chim cánh cụt đang vung vẩy đôi cánh nhỏ dáng vẻ đó lại có phần đáng yêu kỳ lạ.

“Chỗ này bị vướng rồi.” Người đàn ông bước tới phía sau hắn, giúp tháo phần dây áo đang quấn lại với nhau.

Áo mưa rũ xuống một cách gọn gàng. Anh khẽ đội mũ lên đầu hắn. "Chim cánh cụt nhỏ" lại vẫy vẫy tay như để kiểm tra xem đã mặc ổn chưa.

“Cảm ơn.” Bạch Oanh nhoẻn miệng cười, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.

Hắn ôm bó hoa chạy ra ngoài, lao vào màn mưa xuân kéo dài. Chiếc áo mưa rộng phủ trùm lên người, bảo vệ hắn khá tốt. Người đàn ông trong tiệm nhìn theo qua lớp tường kính, không rõ hắn đang vội đến gặp ai, chỉ thấy hắn ôm bó hoa trong ngực như báu vật, lặng lẽ băng qua con phố kẹt xe. Dưới làn mưa, thân ảnh mảnh mai ấy như hòa tan vào dòng nước đang trượt nhẹ trên lớp áo mưa trong suốt mềm mại, nhẹ nhàng, đầy uyển chuyển.

“Này này! Hồn phách đâu rồi?” Cô em gái giơ tay vẫy trước mặt anh ta nói: “Rảnh rỗi quá thì đi quét nhà đi nhé.”

“Anh đang trong lúc nghỉ giữa buổi quay phim đấy, em lại sai anh làm việc à?”

“Chính vì bình thường có nói gì anh cũng chẳng làm, nên bây giờ có cơ hội thì phải tranh thủ “bóc lột sức lao động” của anh chứ sao.” Cô đáp lại tỉnh bơ, đầy lý lẽ.

Người đàn ông bật cười bất lực, quay người đi tìm cây chổi.

Trước khi rời đi, anh vẫn không quên liếc nhìn qua lớp kính pha lê lần cuối. Người kia đã biến mất trong màn mưa dày đặc.

Bạch Oanh cuối cùng cũng không đến muộn. Bó hoa cúc trắng mini được gói gọn gàng cũng đã được trao tận tay người hợp tác như một món quà.

Mọi việc xong xuôi, hắn về nhà, mở hộp cơm nóng mà Đàm Minh đã chuẩn bị sẵn ăn hết sạch. Sau đó, không chần chừ Bạch Oanh liền trở lại nguyên hình, chui vèo vào phòng tắm. Tắm xong, hắn đổ người xuống giường và ngủ thϊếp đi ngay.

Cường độ làm việc không theo giờ giấc khiến Bạch Oanh rèn luyện được kỹ năng ngủ mọi lúc mọi nơi. Hắn thậm chí nghi ngờ một ngày nào đó bản thân có thể tiến hoá tới mức đứng cũng có thể ngủ được. Chỉ tiếc là chất lượng giấc ngủ của hắn chưa bao giờ tốt.

Bạch Oanh chưa từng biết cảm giác tỉnh dậy với một cơ thể tràn đầy sinh lực là như thế nào. Ngày nào cũng vậy, hắn thức dậy với cảm giác như bị vét sạch năng lượng, kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Hôm sau, trời còn chưa kịp sáng Bạch Oanh đã đứng trước gương chỉnh trang quần áo. Công ty hy vọng cả nhóm trông chuyên nghiệp hơn, còn yêu cầu mọi người phải mặc vest.

Bạch Oanh cảm thấy mặc vest chỉ khiến người ta trông như nhân viên bán bảo hiểm.

Thật ra, với vóc dáng và diện mạo của hắn, mặc gì cũng không đến nỗi khó coi. Có điều, khi khoác lên người áo sơ mi, quần tây thêm cả áo vest ngoài cùng, kết hợp với vẻ mặt hơi uể oải, hắn trông không khác gì một nhân viên văn phòng bị công việc rút cạn sức sống.