"Ông ấy nói hạ sốt là sẽ ổn thôi." Ngô thiếu gia đáp.
Giọng anh nhàn nhạt, hơi khàn.
Trì Dung thầm nghĩ, suýt thì tắt thở đến nơi mà Ngô thiếu gia này vẫn có thể thờ ơ như vậy.
Cô đứng dậy rót cho anh một cốc nước, đang do dự có nên đỡ anh một tay không, thì anh đã tự mình chống người ngồi dậy: "Cảm ơn."
Trì Dung rất sợ người kiệm lời như vàng này, như một khúc gỗ, còn cô thì lại là người nói nhiều nhất.
Cô đắn đo mãi không biết nên nói gì, cuối cùng đột nhiên nhớ ra, cô còn chưa biết Ngô thiếu gia tên gì, chỉ vừa nãy loáng thoáng nghe người thanh niên mặc đồ Tây nói một cái tên Ngô Thanh.
Trì Dung bèn nói: "Tôi tên Trì Dung."
Ngô thiếu gia đáp: "Tôi biết."
Trì Dung lại nói: "Anh tên gì?"
“...?" Trên khuôn mặt vô cảm của Ngô thiếu gia thoáng qua một tia khó tin: "Trên thiệp cưới có ghi."
"Thiệp cưới chú hai tôi giữ, tôi chưa xem." Trì Dung nói.
Mặt mày Ngô thiếu gia không biểu cảm: "Ngô Thanh Chi."
Trì Dung chống cằm, chớp chớp mắt: "Có người gọi anh là Ngô Thanh."
"Ừm."
Trì Dung thầm nghĩ, thì ra đây là ông cụ non ba mươi tuổi, quả nhiên vô vị.
Ngô Thanh Chi uống xong nước, tự mình nằm lại xuống giường.
Trì Dung lại hỏi: "Khi nào tôi có thể về nhà?"
Ngô Thanh Chi đáp: "Ngày thứ ba lại mặt."
"Mẹ...!" Trì Dung suýt nữa thì mở miệng chửi thề như chú hai, cuối cùng vẫn phải vuốt ngực.
Dù sao cô cũng là viên ngọc quý trên tay của nhà họ Trì danh giá, tuyệt đối không thể để người khác coi thường, bèn bình tĩnh nói: "Lúc bái đường thì hạ nhân nhà anh xông vào, nói anh... sắp đi rồi... nên tôi chưa hoàn thành lễ. Anh Tưởng cũng đã cho khách khứa về hết. Hôn lễ này không tính đúng không?"
Ngô Thanh Chi nhíu mày, cuối cùng "ừm" một tiếng.
Trì Dung tức điên, chẳng lẽ người này là người câm? Bèn nói tiếp: "Nếu đã như vậy, thì không có chuyện lại mặt. Tôi muốn về nhà ngay bây giờ!"
Ngô Thanh Chi đáp: "Không được."
Trì Dung tức chết đi được: "Chúng ta đâu phải vợ chồng!"
"Là vợ chồng." Ngô Thanh Chi nói, vẫn vẻ mặt bình thản.
"Tôi sẽ gọi điện thoại báo cho chú hai!" Trì Dung uy hϊếp.
Ngô Thanh Chi cũng không buồn nhấc mí mắt lên: "Có thể."
Lần này thì Trì Dung hết lời để nói, nhà cô không có điện thoại.
Cách nhà họ Trì danh giá gửi thông tin liên lạc là gần thì cho người chạy việc, xa thì gửi điện báo, không có thứ đồ hiếm hoi như điện thoại.
Trì Dung xịu mặt, ấm ức ngồi bên mép giường không nói tiếng nào, Ngô Thanh Chi cũng không nói.
Lúc này có người gõ cửa, là Tưởng Mạnh Quang và người đàn ông mặc đồ Tây đã mắng Trì Dung.
Tay Tưởng Mạnh Quang còn cầm khăn voan và chiếc phượng quan vàng óng, thấy Trì Dung ngồi yên lành bên giường thì thở phào nhẹ nhõm: "Cô Trì, cô mệt rồi thì có thể đi ngủ một lát."
"Tôi ngủ ở đâu được!?" Trì Dung nghe vậy nổi trận lôi đình, cô chỉ vào Ngô Thanh Chi đang nằm thẳng cẳng: "Chẳng lẽ ngủ ở đây sao!"
Tưởng Mạnh Quang cười nói: "Thiếu gia vừa mới khá hơn, lát nữa ngài Sean còn đến truyền nước cho anh ấy, ngủ ở đây không tiện."
Trì Dung xấu hổ mà mặt đỏ bừng, đang định phản bác, thì người đàn ông mặc đồ Tây kia lên tiếng: "Mới bây lớn mà tính khí chẳng nhỏ nhỉ."
"Không trách cô ấy." Ngô Thanh Chi đang nằm trên giường đột nhiên nói, anh quay sang Trì Dung, rồi nói tiếp: "Bên trong có giường."
Anh chỉ vào một cánh cửa viền vàng trong phòng.
Hóa ra mấy gã đàn ông này căn bản không coi cô ra gì! Trì Dung đột ngột đứng dậy, đôi giày cưới cao như cà kheo suýt nữa làm cô vấp ngã.