Nửa cánh cửa bên trái không đóng, cô thấy bên trong người đông như kiến, còn nghe thấy tiếng của Tưởng Mạnh Quang, đang nói tiếng Tây.
Hỉ Thuận nhẹ nhàng đẩy cửa, đỡ Trì Dung đi vào, họ không lên tiếng. Trì Dung ngồi trên một chiếc ghế sofa nhung, Hỉ Thuận còn dâng trà cho cô.
Trì Dung cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nghển cổ nhìn vào đám đông, chiếc giường lớn giữa phòng ngủ bị vây kín người, có lẽ Ngô thiếu gia đang nằm ở đó.
Một người Tây đang nói chuyện với Tưởng Mạnh Quang, ông ấy dừng lại một lúc, trong đám đông đột nhiên vang lên một tràng ho dồn dập, người Tây hô lớn: "Breath!"
Đám đông xôn xao, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Trì Dung thầm nghĩ, chẳng lẽ Ngô thiếu gia đã giữ được mạng? Cô bèn đứng dậy, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, cho tôi qua một chút."
Lúc này mọi người mới phát hiện trong phòng có thêm một tân nương không khăn voan, không phượng quan, họ bèn nhường đường cho Trì Dung.
Tưởng Mạnh Quang cũng ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt có chút xúc động: "Cô Trì, xin lỗi cô."
Trì Dung liếc nhìn người đàn ông đang lún sâu trong chăn nệm, mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi lạnh, khuôn mặt thanh tú đoan chính đỏ bừng vì sốt.
Cô có chút lúng túng, người còn sống, cô tiến thoái lưỡng nan: "Thiếu gia các người sao rồi?"
Tưởng Mạnh Quang đáp: "Sốt cao đến sốc, vừa mới cứu được."
Anh ấy cúi gập người trước Trì Dung: "Cô Trì, xin lỗi cô."
"Được rồi, được rồi." Trì Dung là người miệng cứng lòng mềm, không chịu nổi cảnh này: "Anh chăm sóc thiếu gia của các anh cho cẩn thận đi, khi nào rảnh thì mau giải quyết chuyện của tôi."
Tưởng Mạnh Quang phất tay, ngoại trừ vị bác sĩ Tây kia, những người khác lần lượt đi ra ngoài.
Tưởng Mạnh Quang nói: "Cô Trì, cô cứ ngồi đây một lát, tôi xuống dưới đuổi đám người kia đi rồi sẽ quay lại ngay."
Trì Dung không nói gì, ngầm đồng ý.
Tưởng Mạnh Quang nhíu mày đi xuống lầu, không lâu sau, Trì Dung từ cửa sổ kính sát đất nhìn thấy những người đó lần lượt đi ra khỏi cánh cổng sắt lớn khắc hoa, lên xe hơi rồi đi.
Xung quanh dần dần yên tĩnh trở lại, một nhóm hạ nhân đang quét dọn sân vườn.
Cô nghe tiếng thở của người trên giường từ dồn dập chuyển sang đều đặn, nước mắt bỗng dưng rơi xuống.
Nhà họ Trì của cô dù không giàu có và quyền lực như phủ soái của Nhạc An, nhưng cũng không thể chịu sự sỉ nhục như vậy. Phụ nữ xuất giá gặp phải tình cảnh này, suy cho cùng vẫn là điều không hay ho.
Tuy Trì Dung vốn là người sao cũng được, nhưng ấm ức như hôm nay thì chưa từng phải chịu. Cô im lặng khóc, bác sĩ Tây đứng cạnh giường thấy vậy, không đành lòng, bèn đi tới vỗ vai cô: "Your husband is all right!" (Chồng cô không sao rồi!)
Dù tiếng Tây của Trì Dung có tệ đến đâu, cũng có thể hiểu được câu này.
Cô quệt vội nước mắt, đang định giải thích, nhưng chỉ có thể thốt ra một từ "no”.
Trên giường lại vang lên một tràng ho, vị bác sĩ Tây vội kéo Trì Dung cùng tiến lên, cô không thể từ chối, nửa đẩy nửa đưa đứng bên mép giường.
Ngô thiếu gia ho một lúc, cuối cùng mở mắt ra, anh yếu ớt nhìn Trì Dung, dùng giọng khàn khàn nói: "Xin lỗi."
Trì Dung không biết đáp lại thế nào, chỉ có thể lí nhí nói: "Không sao."
Chúng ta huề nhau rồi. Cô nuốt lại câu nói này.
Vị bác sĩ Tây nói vài câu tiếng Anh với Ngô thiếu gia, sau đó đi ra ngoài, còn đóng cửa lại.
Trì Dung không hiểu, mặt mày ngơ ngác, Ngô thiếu gia thì như sắp chết, hai người nhìn nhau không nói lời nào.
Cuối cùng Trì Dung không nhịn được hỏi: "Ông ấy nói gì vậy?"