Nhà họ Ngô ở đông thành, đường đi hơi xa. Đến khi hỉ nương đỡ Trì Dung ra khỏi kiệu, cô đã gần như rã rời.
Trì Dung từ khe hở dưới khăn voan nhìn thấy, nhà họ Ngô này không phải là nhà cổ như nhà họ Trì, mà là một biệt viện kiểu Tây hoành tráng, phải gọi là biệt thự nhà họ Ngô.
Cô đang mừng vì không phải đi đôi giày thêu cao như cà kheo để bước qua ngưỡng cửa, thì thấy một chậu lửa vừa già vừa cũ chắn ngang chân, tức đến muốn ngất đi.
Trì Dung bị dải lụa màu dắt đi lên bậc thềm khắc hoa, đến phòng khách trải thảm len hoa văn chìm, cô cảm thấy hôn lễ này chẳng ra ngô ra khoai chút nào, một tòa nhà kiểu Tây như vậy, lại trải vải đỏ rực rỡ, trông nực cười làm sao.
Nhưng trong phòng khách không có tiếng cười, cô đoán không khí sẽ không vui vẻ, nhưng không ngờ lại trang nghiêm đến thế.
Cô quỳ trên đất, phía trước là một lò sưởi kiểu Âu màu be, không có cha mẹ trưởng bối.
Đất trời còn có thể tùy tiện vái lạy, vậy trưởng bối trên cao đường cũng có thể tùy tiện dập đầu sao? Cô thầm nghĩ, sáng ra đã bắt tôi giữ quy củ này quy củ nọ, thế mà chính các người lại tự phá quy củ.
Cô im lặng chờ đợi, nhưng tân lang mãi không đến bái đường. Giờ lành sắp qua, mọi người trong phòng bắt đầu xì xào.
Cô thấy mấy đôi chân vội vã chạy ra ngoài, rất nhanh lại quay lại, đôi chân đó đi đến bên cạnh cô, đặt một con gà trống đang kêu "cục ta cục tác" vào vị trí của tân lang, người chủ lễ lập tức hô to một tiếng: "Tân lang đến…"
Trì Dung giật phắt khăn voan ra.
"Thiếu gia các người chết rồi sao? Dựa vào đâu bắt tôi bái đường với một con gà trống!"
Cô giật chiếc phượng quan ném xuống đất, các vị khách đều kinh ngạc la lên.
Trì Dung quét mắt một vòng, thấy Tưởng Mạnh Quang không có ở đó, bèn quát: "Tưởng Mạnh Quang đâu, gọi Tưởng Mạnh Quang ra đây cho tôi! Dùng súng chĩa vào tôi bắt gả, giờ lại giở trò này với tôi là như nào!?"
Một thanh niên mặc đồ Tây đi tới đè cô lại, ép cô quỳ xuống đất, Trì Dung không chịu, trong lúc xô đẩy, một hạ nhân xông vào phòng khách hét lớn: "Thiếu gia... hình như sắp không qua khỏi rồi!"
Người này lập tức buông Trì Dung ra, cô cũng vì thế mà ngã xuống đất, ngã một cách thảm hại, nhưng vẫn cố gượng dậy mắng: "Thiếu gia nhà các người chết rồi, tôi muốn về nhà!"
Thanh niên kia đang định chạy theo hạ nhân, nghe Trì Dung nói vậy, quay đầu chỉ vào cô nói: "Nhãi ranh như mày, nếu là ngày trước thì chân đã bị đánh gãy rồi đấy! – Nếu không phải nể mặt Ngô Thanh!"
Nói xong, thanh niên đó đuổi theo hạ nhân chạy ra ngoài.
Trì Dung được mấy hạ nhân đỡ dậy, việc đã đến nước này, cũng không ai quan tâm đến còn khăn voan hay không nữa.
Cô chế nhạo nhìn đám người trong đại sảnh, quay đầu định đi ra ngoài.
A hoàn tên Hỉ Thuận chặn cô lại nói: "Anh Tưởng đã dặn, đưa cô về phòng."
Trì Dung lộ vẻ hung tợn: "Các người dám mang thêm một con gà trống ra sỉ nhục tôi nữa, tôi dám gϊếŧ con gà đó hầm canh."
Hỉ Thuận đáp: "Sẽ không đâu ạ, chúng tôi đưa cô đến phòng thiếu gia."
Trì Dung không vui: "Không phải thiếu gia nhà các người đã tắt thở rồi sao?"
Hỉ nương không đáp, đỡ cô đi. Trì Dung cũng không để ý đến những lời chỉ trỏ của khách khứa, xách váy đi theo.
Cô được Hỉ Thuận dìu lên lầu hai, qua một sảnh lớn đặt một cây đàn piano, bên trái có một cánh cửa nhỏ bằng kính vân sọc, có lẽ là phòng trà.
Đi qua hành lang, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa đôi dán chữ "hỷ”.