Chương 6: Cầu gả 4

Trì Nhị gia thấy mặt mày Trì Dung như đưa đám mà bật cười: "A Dung à, cháu uống cháo mà không ăn kèm dưa muối à?"

Trì Dung đảo mắt, chỉ vào chiếc bánh nướng nhân hẹ nói: "Chú ra ngoài mà ăn, thứ này nặng mùi lắm, lát nữa ám hết mùi hẹ vào quần áo cháu mất."

Trì Nhị gia nhìn cháu gái mình trong bộ hỉ phục rực rỡ, lòng lại chua xót.

Sau khi Trì lão thái gia qua đời, nhà họ Trì không còn huy hoàng như xưa, ông ấy kế thừa sự nghiệp của ba mình, nhưng không có khả năng khôi phục lại cảnh huy hoàng ngày trước của nhà họ Trì, tuy vẫn tôn quý hơn người thường, nhưng đã là từ trên trời rơi xuống.

Lòng dạ Trì Nhị gia sáng như gương, thiếu gia nhà họ Ngô cầu thân, chẳng qua là muốn lôi kéo mấy mối quan hệ trong tay ông ấy, để việc làm ăn với người Tây được thuận lợi hơn, nhà họ Trì cũng có thể hưởng lợi từ đó, vực dậy lần nữa.

Trì Dung không ngốc, chắc chắn cô biết rõ lợi hại trong đó, nhưng không hề oán trách Trì Lão Nhị ông đây.

Cả thành Nhạc An đều mắng Trì Khắc Trung đây là kẻ bán cháu gái cầu vinh, thật ra cũng không hề oan uổng.

Trì Nhị gia ngồi xổm dưới mái hiên ăn xong chiếc bánh, hạ nhân trong sân bận rộn tới lui thật náo nhiệt, Trì Nhị gia rửa tay, quay lại xem Trì Dung, hỉ nương đang trang điểm cho cô, nhưng cô lại ngủ gật mất rồi.

Trì Nhị gia lắc đầu, nhìn đồng hồ Tây trên cổ tay, vẫn chưa đến giờ, một lát nữa kiệu hoa nhà họ Ngô mới tới, cứ để con bé ngủ thêm một lát.

Nhưng không lâu sau, hỉ bà đã lay Trì Dung dậy, bà ấy cài hoa lên tóc cho Trì Dung, lại nhét rất nhiều vật nhỏ mang ý nghĩa may mắn vào tay cô bắt cầm.

Trì Dung chỉ ra ngoài nói: "Dì Trương ơi, người rước dâu chưa đến mà, cho cháu ngủ thêm một lát nữa."

Hỉ bà hung dữ nói: "Quy củ không thể phá, bây giờ phải trùm khăn voan cho tiểu thư."

Nói rồi, chiếc khăn voan đỏ thẫm được trùm lên đầu Trì Dung.

Chiếc khăn này đã được ướp hương liệu, Trì Dung ngửi thấy mà mũi ngứa ran, cô thật sự hiểu được cái gì gọi là "trùm qua đầu qua mặt”.

Hỉ bà lại dùng giọng điệu cứng nhắc đó nói: "Khăn voan tuyệt đối không được nhấc lên lên, nếu không sẽ không may mắn."

Hỉ nương vừa đỡ Trì Dung ngồi xuống mép giường, ngoài sân đã vang lên một tràng pháo, Trì Dung giật mình, theo phản xạ định nhấc lên khăn voan lên, nhưng may mà bị hỉ bà đập cho một cái giữ lại.

Cái đánh này trúng ngay vào những món trang sức lộng lẫy trên phượng quan, những chuỗi ngọc vàng óng và những họa tiết hoa văn chạm rỗng phức tạp đều quất vào mí mắt Trì Dung, làm cô đau đến hít khí lạnh.

Hỉ bà không hề động lòng, chỉ kéo dài giọng: "Giờ lành đến…"

Tiếng hỉ nhạc vang lên không ngớt, Trì Nhị gia cõng Trì Dung từ sân sau đi ra cổng chính.

Thân thể Trì Nhị gia khỏe mạnh, sải bước rộng, lại còn đi kiểu chân vòng kiềng.

Trì Dung được ông ấy cõng mà bị xóc cho mất bảy hồn tám vía, còn phải dùng tay giữ khăn voan: "Chú hai, cháu thấy hay là chú cũng dính chút hỉ khí của cháu đi, mấy hôm nữa cũng lấy vợ cho xong, chú khỏe thế này, đi đường cứ như phu xe kéo tay ấy!"

"Lắm mồm! Cháu chỉ được cái mồm miệng đỡ chân tay! Mẹ kiếp, cháu thật sự gả đi rồi đấy!"

Ngoài miệng thì Trì Nhị gia không tha, nhưng bước chân đã vững hơn một chút.

Trì Nhị gia nhét Trì Dung vào kiệu, hỉ bà và hỉ nương đi theo sau, nhà họ Ngô khởi kiệu đi.

Chiếc kiệu này quả thật không phải thứ người thường có thể chịu nổi, ngồi kiệu hết xóc mông, xóc bụng, xóc đầu, bên ngoài tiếng kèn trống lại to, cô hoa mắt chóng mặt, suýt ói ra bát cháo kê vừa nãy.