Trì Nhị gia "bốp" một tiếng, quẳng cuốn sổ sách xuống đất: "Hay cho một Tưởng Mạnh Quang! Anh dám giở trò này với tôi ư? Anh để mặt mũi con gái nhà tôi ở đâu!"
Tưởng Mạnh Quang biết mình đuối lý, chỉ biết cúi đầu: "Tôi đã chuẩn bị luôn cả của hồi môn cho Trì tiểu thư rồi. Sáng mai cứ thế khiêng đi cùng một lúc từ sân này là được. Ngài cứ mắng tôi đi, là do tôi suy nghĩ không chu toàn!"
Anh ta ra hiệu cho người làm khiêng sính lễ và của hồi môn vào sân, rồi quay sang mời Trì Dung: "Lão gia chúng tôi là người miền Bắc, trọng lễ nghi truyền thống, không chuộng hôn lễ kiểu Tây. Vì vậy, chúng tôi đã chuẩn bị phượng quan hà phi. Sáng mai chúng tôi cũng sẽ mời phu kiệu đến đón Trì tiểu thư về Ngô gia."
Trì Dung cam chịu số phận, gật đầu với Tưởng Mạnh Quang: "Được thôi, nhưng những thứ đó tôi không biết mặc."
Tưởng Mạnh Quang gọi một tiếng, một bà mối và một a hoàn bước từ trong đoàn người ra: "Vị này là bà hỉ dì Trương, còn a hoàn này tên là Hỉ Thuận sẽ làm hỉ nương. Ngày mai, họ sẽ hầu hạ tiểu thư xuất giá."
Hai người cung kính cúi chào.
Trì Dung không khỏi thầm than, phô trương quá, thật quá phô trương. Chú hai cô thì lườm cô một cái sắc lẻm, ánh mắt đầy vẻ “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”.
Tưởng Mạnh Quang thấy hai chú cháu đã bình tĩnh lại, bèn hỏi: "Thân sinh của cô có đến dự lễ không?"
Trì Dung đáp: "Vẫn chưa gửi điện báo đi."
Tưởng Mạnh Quang thầm nghĩ, vẻ mặt con nhóc này thản nhiên đến vậy, không phải là không sợ, mà thật sự không tim không phổi.
Anh ta bèn quay sang nói với Trì Nhị gia: "Vậy ngày mai, xin phiền Trì Nhị gia cõng Trì tiểu thư lên kiệu hoa."
Vừa nghe phải để chú hai cõng, tức thì Trì Dung vênh mặt, người cũng đứng thẳng hơn một chút. Nhưng Trì Nhị gia hung hăng trừng mắt một cái, cô lại vội vàng rụt người lại.
"Bệnh cảm của Ngô thiếu gia đã đỡ hơn chút nào chưa?" Trì Nhị gia chậm rãi cất tiếng. Ông biết rõ câu trả lời nhưng vẫn cố hỏi, trong lời nói ẩn chứa một sự quyết liệt như cá chết lưới rách.
Tưởng Mạnh Quang bình tĩnh đáp: "Uống thuốc rồi sẽ đỡ hơn nhiều. Nhưng mà vẫn nên thành thân sớm, về thăm nhà sớm, ngài nói có phải không."
Trì Nhị gia hừ một tiếng khinh bỉ từ trong mũi, rồi nói thẳng: "Nếu nó bệnh chết, tôi sẽ đón cháu gái tôi về."
Ông mắng một cách trắng trợn, khiến người nghe tức giận mà không dám phản bác. Tưởng Mạnh Quang vội vàng đến đây, chẳng qua là vì Ngô thiếu gia sắp không qua khỏi. Lúc này không còn là ép gả nữa, mà đã biến thành cầu gả. Ông Trì Nhị gia có mắng chửi thế nào, cũng không ai dám cản.
Tưởng Mạnh Quang vẫn cố giữ nụ cười hòa nhã: "Nhị gia nói đùa rồi. Thiếu gia chúng tôi chỉ nôn nóng, muốn sớm ngày đón Trì tiểu thư về dinh thôi."
...
Sáng sớm hôm sau, trời còn tối đen như mực, Trì Dung đã bị bà hỉ và hỉ nương lôi từ trên giường dậy.
Bà hỉ ấn cô ngồi xuống ghế, dùng chỉ bông xe mặt, hỉ nương thì quấn lên người cô bộ váy áo màu đỏ thẫm. Trì Dung buồn ngủ rũ rượi, mấy lần suýt ngủ gật đều bị bà hỉ vỗ cho một cái vào má để tỉnh lại.
Cuối cùng khi chiếc phượng quan nặng trịch được đội lên đầu, cô không tài nào ngủ được nữa. Thứ này đè nặng đến nỗi cổ cô không ngóc lên nổi.
Trì Dung la ó đòi ăn bánh nướng nhân hẹ của dì Trần, nhưng bà hỉ không cho, nói rằng ăn xong sẽ có mùi. Cô lại đòi ăn miến trộn gà cay, bà hỉ cũng không đồng ý. Cuối cùng, hỉ nương chỉ bưng lên một bát cháo kê loãng nhạt thếch.
Lúc cô đang ăn cháo, Trì Nhị gia bước vào, tay còn cầm chiếc bánh nướng nhân hẹ nóng hổi của dì Trần. Hôm nay, ông đã chải chuốt cẩn thận, tóc vuốt keo bóng mượt.