Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em

Chương 49: Trở lại trường học 1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lần này Trì Dung không né, cô nắm chặt lấy vạt áo Ngô Thanh Chi, chỉ hận không thể chui vào trong lòng anh trốn mãi không ra.

Cô sợ cái gì, tất nhiên anh hiểu rõ. Ngô Thanh Chi vuốt ve đỉnh đầu cô, lại hôn nhẹ lên mái tóc cô.

"Ngoan."

Bây giờ đang là giờ đi học, cổng trường dập dìu các tiểu thư khuê các, người thì có tài xế đưa đón, người đi xe kéo, người đi cùng nha hoàn, ai nấy đều là bảo bối trong nhà.

Đám người ồn ào này đều biết chuyện Trì Dung đã kết hôn, ai cũng coi cô là con cờ cầu vinh, lại là một ngôi sao chổi khắc chồng, nên đều chờ xem chuyện cười của cô.

Thời buổi này, thiếu nữ tuổi xuân thì sớm làm vợ người ta cũng chẳng lạ lẫm gì. Các tiểu thư danh môn sau khi kết hôn thường khó lộ diện, đa phần là mời gia sư về nhà dạy học, còn con cái nhà thường dân thì đến cơ hội đi học cũng chẳng có.

Trì Dung xuất thân không tầm thường, nhưng lại chẳng thuộc trường hợp nào trong hai loại trên. Ngay khi tất cả mọi người đều tưởng rằng Trì Dung xích mích với chồng, bị nhà chồng đuổi về trường học, thì nào ngờ, Trì Dung lại được Ngô Thanh Chi đích thân đưa đến. Hai người thân mật vô cùng, Ngô Thanh Chi còn tình tứ ôm cô, hôn tới hôn lui ngay trước cổng trường, quả thực là cưng chiều hết mực.

Trì Dung chìm trong ánh mắt muôn màu của người qua lại, đáng thương nói: "Anh mau về đi, đừng để vì em mà anh cũng bị người ta chỉ trỏ."

Ánh mắt Ngô Thanh Chi trầm xuống, nhưng rồi lại nở nụ cười: "Trì Dung, anh là người từng đi du học. Ở Anh quốc, hôn phu nhân của mình bao nhiêu cũng không gọi là đủ."

Trì Dung nghe xong, chỉ thấy sống mũi cay cay.

Ngô Thanh Chi thừa biết cô đang ám chỉ những lời đàm tiếu kia, vậy mà vẫn chốn chốn lo nghĩ cho cô, trong lời nói đều là ý tứ dỗ dành cưng chiều.

Trì Dung hít hít mũi, người tuy nhịn không khóc, nhưng hốc mắt đã đỏ hoe một vòng.

Ngô Thanh Chi vuốt nhẹ đuôi mắt cô, giao cặp sách vào tay Trì Dung nói: "Em vào cổng trường rồi anh mới đi."

Trì Dung đi một mạch vào trong sân trường, cuối cùng dừng lại dưới mái hiên khu giảng đường. Cô xoay người lại, thấy Ngô Thanh Chi vẫn đứng trước đầu xe, thấy cô ngoái nhìn thì vẫy tay với cô đầy thâm tình.

Trì Dung đáp lại, Ngô Thanh Chi mới ngồi vào xe, lái đi.

Ngô Thanh Chi vừa đi, hai bóng dáng yểu điệu lọt ngay vào tầm mắt Trì Dung, hóa ra là Tống Hiểu Viện và Diệp Quân.

Hai người ở cổng trường đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện giữa Trì Dung và Ngô Thanh Chi, đều vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Diệp Quân và Ngô Thanh Chi là bà con họ hàng, lại là bạn thân của Trì Dung, thật sự khó giấu niềm vui, bèn hỏi: "Vừa rồi mình thấy anh họ hôn cậu! Hai người các cậu đúng là yêu nhau thật rồi!"

Trì Dung liên tục chối: "Cậu đừng nói bậy, Ngô Thanh Chi từng đi du học mà, ôm hôn chỉ là phương thức chào hỏi thịnh hành ở phương Tây thôi!"

Tống Hiểu Viện cười nói: "Ngô thiếu gia vô cùng để tâm đến cậu đó. Mấy hôm trước anh ấy xin phép cho cậu nghỉ, là đích thân đến tìm chủ nhiệm lớp và chủ tịch hội đồng quản trị nói chuyện đấy."

Đây là chuyện Trì Dung không hề hay biết, nghe xong khiến lòng cô ấm áp.

Anh luôn che chở cho cô. Suốt những ngày qua vẫn luôn như vậy.

Trong thời gian nghỉ phép, dường như với Trì Dung không chỉ là kết hôn, mà còn như được học bổ túc, điều này thể hiện rõ nhất trong giờ tiếng Anh.

Tiếng Anh của Trì Dung xưa nay vốn rất tệ, giáo viên Tây mỗi lần điểm danh cô cứ như bị giảm thọ. Nhưng dù là cực hình thì thầy giáo cũng không thể bỏ mặc Trì Dung. Thấy cô đã đi học lại, thầy White bèn mời cô đứng dậy đọc bài khóa. Ai ngờ cô vừa mở miệng, lại đọc chuẩn xác không sai một chữ.
« Chương TrướcChương Tiếp »