Nhà họ Tiêu trấn thủ thành Nhạc An, trong mấy người con trai, đứa con thứ tư là người được Tiêu Đại soái coi trọng nhất. Ai cũng biết chuyện Tứ thiếu gia kế thừa y bát của ba gần như là chuyện ván đã đóng thuyền.
Vậy nên mối làm ăn do Tứ thiếu gia Tiêu Tử Sơn mang tới đương nhiên không thể chậm trễ, Ngô Thanh Chi đích thân đi tiếp khách cũng là lẽ thường tình.
Công việc quá mức tập trung nên khó tránh khỏi tốn chút thời gian.
Trì Dung đợi mãi không thấy Ngô Thanh Chi về, bèn nằm dài trên ghế lười tắm nắng. Một lát sau, điện thoại bên ngoài gọi tới, đầu dây bên kia vừa mở miệng đã là giọng Ngô Thanh Chi: "Trì Dung, là anh đây."
“Ngô… Ờ, ờm, sao thế?"
Trì Dung nhanh miệng, suýt chút nữa đã buột miệng hỏi một câu "Ngô Thanh Chi, khi nào anh về", may mà cô lanh trí nuốt ngược trở lại, ậm ừ lấp liếʍ bằng một câu hỏi khác.
Trì Dung tưởng rằng Ngô Thanh Chi sẽ giống như mọi khi, hỏi cô có muốn mua đồ ăn vặt mang về không. Nào ngờ Ngô Thanh Chi vừa mở miệng lại nhàn nhạt nói: "Anh cùng Tứ thiếu gia dùng bữa ở bên ngoài, không cần đợi anh."
Trì Dung bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hụt hẫng, nhưng loại cảm xúc này lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Cô dùng tay xoắn đi xoắn lại dây điện thoại, cuối cùng hừ hừ nói: "Anh có về ăn cơm hay không thì liên quan gì đến em, em ăn xong từ lâu rồi! Anh cứ bận đi!"
Nói xong "cạch" một tiếng dập máy. Cô nằm lại trên ghế quý phi, trằn trọc trở mình, chỉ cảm thấy trong lòng phiền muộn. Có lẽ là do mấy ngày nay trời bắt đầu nóng lên, ánh mặt trời cũng trở nên gay gắt hơn rồi.
Tại nhà hàng bên kia, Ngô Thanh Chi bị cúp điện thoại lại chẳng hề tức giận, ngược lại còn nở nụ cười. Anh gọi về số máy bàn trong phòng khách, quản gia bắt máy, Ngô Thanh Chi chỉ dặn: "Dọn cơm cho Thiếu phu nhân." Quản gia vâng dạ, Ngô Thanh Chi lại dặn dò nhà bếp làm mấy món Trì Dung thích ăn, lúc này mới gác máy.
Ngô Thanh Chi quay lại phòng bao, Tiêu Tử Sơn thấy trong đáy mắt anh ẩn giấu ý cười, bèn hỏi: "Ông chủ Ngô có chuyện gì vui sao, không ngại nói cho chúng tôi nghe một chút chứ?"
Ngô Thanh Chi đáp: "Nhà tôi nhớ thương tôi, nên tán gẫu thêm vài câu."
Những người ngồi đó nghe xong đều cười trêu Ngô Thanh Chi và vợ tình cảm mặn nồng, chỉ mới một buổi trưa không gặp mà đã có chút ý vị "tiểu biệt thắng tân hôn" rồi.
Ngô Thanh Chi cũng không che giấu, khóe miệng cong lên, hào phóng thừa nhận.
Tưởng Mạnh Quang ngồi tiếp khách bên cạnh, đương nhiên phải vì Thiếu gia mà ứng đối đôi ba câu.
Kể từ hôm bọn họ nhìn thấy Ngô Thanh Chi bế Trì Dung ra khỏi nghị sự sảnh, tính khí của cô nhóc kia cứ như thuốc pháo, động một chút là châm chọc Ngô Thanh Chi. Giờ bảo Trì Dung gọi điện thoại hỏi han ân cần, Tưởng Mạnh Quang nhất quyết không tin.
Nhưng anh ấy cũng nhìn ra được, giữa hai người này quả thực đã nảy sinh những mầm mống mập mờ không hề tầm thường. Cô nhóc kia thì mạnh miệng, còn Ngô Thanh Chi thì da mặt dày.
Trì Dung nằm trên ghế quý phi, tức anh ách, chẳng hiểu sao lại giận dỗi Ngô Thanh Chi. Cái người này lúc nào cũng tự biên tự diễn, sau này cô nhất định sẽ không thèm để ý đến lời nói hành động của anh nữa.
Cô đang suy nghĩ lung tung thì bỗng có người gõ cửa. Trì Dung cho vào, thấy hạ nhân đẩy xe thức ăn vào phòng, món nào món nấy đều cay tê thơm nức, toàn là món cô thích.
"Tôi đâu có bảo dọn cơm." Trì Dung rất khó hiểu.
Hạ nhân đáp: "Thiếu gia nói phu nhân đói bụng, đặc biệt dặn dò chúng tôi mau chóng lên món, không thể chậm trễ."