Trì Dung cảm giác mình đang rơi xuống vực sâu, nhưng thân thể lại bị Ngô Thanh Chi ôm chặt cứng. Cô vươn tay vòng qua cổ Ngô Thanh Chi, cô đã không còn sức ngồi vững, chỉ bị hôn đến mức không thở nổi.
Ngô Thanh Chi buông cô ra, nhìn cô đắm đuối.
Trì Dung nhìn lại Ngô Thanh Chi, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói: "Em sẽ không đi đâu."
Ngô Thanh Chi dịu dàng nói: "Trì Dung, em đối với anh là tốt nhất."
Trong đôi mắt vốn bình lặng như nước của Ngô Thanh Chi ánh lên vài tia sáng, một tay anh bế bổng Trì Dung lên, để cô ngồi trên cánh tay mình, đứng dậy định đi mở cửa.
Trì Dung trong cơn hoảng hốt vẫn chưa thoát khỏi nụ hôn mãnh liệt cuộn trào kia, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn, thần trí mụ mị. Ngô Thanh Chi cao đến mét tám mấy, Trì Dung bỗng nhiên bị anh bế cao như vậy, lập tức sợ đến tỉnh cả người, vội ôm chặt lấy cổ Ngô Thanh Chi, ăn nói cũng bắt đầu lắp bắp: "Ngô Ngô Ngô Ngô Thanh Chi, anh thả em xuống…"
Ngoài phòng nghị sự, anh em Tưởng Mạnh Quang đang vây quanh, đều muốn nghe ngóng động tĩnh bên trong cho rõ.
Vừa nãy truyền đến tiếng bát đĩa vỡ tan, họ còn tưởng hai vợ chồng này cãi nhau to rồi, đang định đập cửa can ngăn thì trong phòng lại trở về yên tĩnh.
Tưởng Mạnh Quang cảm thấy không khí không đúng lắm, định gọi Tưởng Hưng Quang cùng về nhà, nhưng lúc này cửa phòng lại mở ra từ bên trong, chỉ thấy Ngô Thanh Chi bế Trì Dung như bế trẻ con bước ra từ phòng nghị sự.
Tưởng Mạnh Quang và em trai nhìn thấy cảnh tượng này, kinh ngạc đến rớt cả hàm, Ngô Thanh Chi coi như không thấy, chỉ bảo: "Bảo người vào dọn dẹp trong phòng đi."
Dứt lời, xoay người bế Trì Dung lên lầu.
Trì Dung ôm chặt lấy cổ Ngô Thanh Chi, mặt đỏ bừng, chỉ sợ sắp nhỏ ra máu.
Vừa rồi cô mạc danh kỳ diệu hứa hẹn lời thề cực kỳ ám muội với Ngô Thanh Chi, giờ đây Ngô Thanh Chi lại hôn cô, ôm cô thế này, cô hoàn toàn không biết phải phản ứng ra sao.
Trong đầu Trì Dung rối như tơ vò, suy nghĩ lung tung hồi lâu, lại giật mình phát hiện bản thân mình thế mà lại chẳng hề có chút ý tứ bài xích nào.
Sau nụ hôn ấy, mọi thứ dường như vẫn như cũ, nhưng lại có điểm khác biệt.
Ngô Thanh Chi vẫn sớm tối bầu bạn bên cạnh Trì Dung như trước. Thế nhưng, dù bề ngoài vẫn giữ vẻ đạo mạo nghiêm chỉnh, anh lại bắt đầu nảy sinh sở thích đánh úp, trộm hôn cô những lúc cô không đề phòng.
Một buổi sáng nọ, Trì Dung vừa rửa mặt xong, Ngô Thanh Chi viện cớ trên mặt cô còn dính bọt xà phòng chưa rửa sạch, lừa cô đến gần rồi bất ngờ hôn trộm lên chóp mũi cô.
Lại một ngày khác, Trì Dung nằm bò bên cạnh Ngô Thanh Chi chép từ vựng. Ngô Thanh Chi chỉ vào từ "necktie", nhất quyết muốn kiểm tra xem cô có biết nghĩa tiếng Hán của từ này không. Trì Dung ghét nhất là tiếng Anh, bèn mất kiên nhẫn vươn tay chọc chọc vào cà vạt của anh. Ai ngờ Ngô Thanh Chi chộp ngay lấy cơ hội ấy, cúi xuống hôn lên mu bàn tay cô.
Cứ như vậy qua vài ngày, Trì Dung cảm thấy mình sắp bị Ngô Thanh Chi hôn cho ngốc luôn rồi. Cũng may là sắp đến ngày quay lại trường học, cô có thể mượn cớ này để ít gặp mặt Ngô Thanh Chi hơn, tĩnh tâm suy xét lại những tâm tư rối bời của mình.
Hôm nay Ngô Thanh Chi bị công việc quấn thân, ăn sáng xong là cùng Tưởng Mạnh Quang lái xe ra ngoài ngay. Nghe nói Tứ thiếu gia của Phủ Đại soái là Tiêu Tử Sơn mang đến một đơn hàng lớn, cần Ngô Thanh Chi đích thân tiếp đãi.