Chương 45: Em Đối Với Tôi Tốt Nhất 2

"Hồi trước, mẹ Thanh Chi mắc bệnh lao phổi, mà hồi nhỏ sức khỏe nó yếu, ba không cho phép nó đi thăm bệnh, còn lập tức đưa nó sang Anh Quốc... Thanh Chi hận ba thấu xương, ba không trách nó, giờ nó trưởng thành, có gia đình, ba đã yên tâm rồi."

"Nó là đứa có chịu khổ cũng không nói ra."

Ngô Chính Liêm một hơi nói rất nhiều, Trì Dung lẳng lặng nghe, về sau giọng ông ấy nhỏ dần: "Con đi đi."

Ánh mắt Ngô Chính Liêm trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, Trì Dung nhìn thấy vô cùng không nỡ, Ngô Chính Liêm cười rất hiền từ với cô: "Mau đi đi, chắc Thanh Chi đợi con sốt ruột rồi."

Thế là Trì Dung ngơ ngẩn đẩy cửa đi ra.

Họ không ở lại lâu, đám người lần lượt vào thăm Ngô Chính Liêm xong thì lái xe giải tán. Ngô Thanh Chi phải nói chuyện với từng người đến thăm, nên đi về muộn nhất.

Trì Dung thấy Ngô Thanh Chi vẫn luôn cau mày, sắc mặt tái nhợt, biết trong lòng anh khó chịu vô cùng, bèn nhẹ nhàng túm lấy góc áo anh: "Anh thật sự không vào xem nữa sao?"

Ngô Thanh Chi nói: "Không cần."

Anh buông lại câu đó, rồi xuống lầu như chạy trốn.

Buổi tối về đến nhà, Ngô Thanh Chi nhốt mình trong phòng nghị sự ở tầng một. Anh không gặp ai, Tưởng Mạnh Quang và Tưởng Hưng Quang đều bó tay, đành phải cầu cứu Trì Dung: "Trì Dung xem, bọn tôi ai nói cũng không ăn thua, hay là cô vào khuyên Ngô Thanh đi, anh ấy nghe lời cô nhất mà."

Trì Dung là người mềm lòng, không nhìn nổi cảnh này, bèn đi gõ cửa phòng nghị sự, ai ngờ Ngô Thanh Chi chẳng thèm để ý. Trong lòng Trì Dung đã sớm chuẩn bị, cô nhớ tới cánh cửa sổ sát đất bằng kính ở sân sau, bèn xuống bếp lấy ít điểm tâm, vòng qua lối sân vườn.

Trì Dung còn chưa đi đến gần, từ xa đã nhìn thấy trong phòng nghị sự, Ngô Thanh Chi đang bật một chiếc đèn bàn chụp xanh biếc, trà trong chén sứ đã hết hơi nóng từ lâu.

Trì Dung gõ gõ vào cửa kính, lúc này Ngô Thanh Chi mới ngẩng đầu lên.

Anh luôn không có cách nào với cô. Đứng dậy đón Trì Dung vào.

Ngô Thanh Chi để Trì Dung ngồi vào chiếc ghế bành mà hôm cô đi lạc vào đây đã ngồi. Họ ở rất gần nhau, Trì Dung nghe rõ mồn một tiếng hít thở tĩnh lặng của Ngô Thanh Chi.

"Ăn chút gì đi." Trì Dung tha thiết nói: "Anh không ăn tôi cũng nuốt không trôi, tôi quen ăn cơm cùng anh rồi."

Ngô Thanh Chi không đáp, lại bỗng hỏi: "Trì Dung, em thích nơi này không?"

Trì Dung gãi đầu khó hiểu: "Thích hay không thích cái gì cơ, ý anh là nhà anh á?"

Thấy Ngô Thanh Chi gật đầu, cô bèn nói: “...Cũng khá thích."

Ngô Thanh Chi nói: "Vậy em ở lại đi."

Trì Dung rất khó hiểu: "Thì bây giờ tôi đang ở đây mà, anh nói mấy chuyện linh tinh này làm gì, chẳng phải là không muốn ăn sao, anh thế này không được đâu, anh bắt buộc phải ăn, tôi trông anh ăn."

Ngô Thanh Chi gạt phắt cái đĩa trên tay Trì Dung, chiếc đĩa sứ xương và điểm tâm rơi vỡ tan tành trên đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy.

Trì Dung tưởng Ngô Thanh Chi nổi giận, cô đang định xin lỗi, lại bị Ngô Thanh Chi nắm chặt hai tay, anh vẫn dùng đôi mắt tĩnh lặng như nước ấy nhìn cô: "Trì Dung, ở lại bên cạnh anh."

Anh áp người tới gần, Trì Dung chỉ thấy một bóng đen che khuất trước mắt, đôi môi đã dán chặt vào môi Ngô Thanh Chi.

Trong chốc lát, Trì Dung lại không biết phải đẩy Ngô Thanh Chi ra, cô cứ ngây ngốc ngồi đó, mặc cho Ngô Thanh Chi làm sâu thêm nụ hôn này.

Đầu lưỡi Ngô Thanh Chi thâm nhập vào trong miệng cô, hơi thở của anh quấn quýt chặt chẽ lấy Trì Dung.