Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em

Chương 44: Em Đối Với Tôi Tốt Nhất 1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Diệp Quân nói nhỏ: "Cô của mình là vợ trước của nhà họ Ngô, nhưng đã mất vì bệnh từ rất sớm, nghe nói năm đó đã xảy ra vài chuyện không vui... Nhưng ba mình bảo rồi, người sắp chết lời nói cũng thiện, hình như..."

Cô ấy còn chưa nói xong, Ngô Thanh Chi đã đi tới, không nói không rằng kéo tay Trì Dung đi vào nhà. Tay anh lạnh đến mức dọa người, Trì Dung giật mình, tưởng bệnh tình anh vừa mới khá lên hôm nay lại tái phát hành hạ.

Nhưng Ngô Thanh Chi không cho Trì Dung cơ hội hỏi chuyện này chuyện kia, kéo thẳng cô đi đến phòng ngủ lớn trên lầu. Bên ngoài phòng ngủ, trong gian phòng khách nhỏ ngồi toàn là người của thương hội, thấy Ngô Thanh Chi dẫn Trì Dung đến, đều gật đầu, coi như chào hỏi.

Lúc này, ông Sean đi ra từ trong phòng, ông ấy liếc mắt cái là thấy Ngô Thanh Chi, hai người bèn dùng tiếng Tây trao đổi với nhau.

Trì Dung nghe câu được câu chăng, chỉ có thể bắt được vài từ đơn, cái gì mà seriously (nghiêm trọng), ông Sean nói mấy lần liền.

Họ nói xong xuôi, Ngô Thanh Chi bèn dắt Trì Dung vào phòng.

Đây là một phòng ngủ không quá lớn, trang trí cũng rất giản dị, trên giường có một ông lão đang nằm nghiêng, đây chính là ba của Ngô Thanh Chi, Ngô Chính Liêm. Trước kia ông ấy vẫn còn rất khỏe mạnh, nhưng căn bệnh này đã tiêu hao quá nửa cái mạng của ông ấy, giờ đây ho cũng không còn sức mà ho, phải nằm nghiêng để giảm bớt cơn đau trong l*иg ngực.

Trong mắt Ngô Thanh Chi thoáng qua một tia không nỡ, nhưng mở miệng vẫn lạnh lùng: "Ba, con đưa Trì Dung đến thăm ba."

Ngô Chính Liêm phát ra âm thanh khó nghe như tiếng bễ lò rèn, ông ấy giãy giụa muốn ngồi dậy, Ngô Thanh Chi vẫn thờ ơ, Trì Dung không đành lòng, bèn tiến lên đỡ một tay.

Cô nắm lấy tay Ngô Chính Liêm, đây là một bàn tay gần đất xa trời, xương cốt gầy guộc, da dẻ khô héo, xem ra Ngô Chính Liêm quả thực không còn nhiều thời gian nữa.

Ngô Chính Liêm ngồi dậy, khen Trì Dung một câu đứa trẻ ngoan, rồi không mở miệng nữa.

Trì Dung rất lấy làm lạ, cặp cha con này rốt cuộc là sao đây, rõ ràng người cha chẳng còn mấy ngày trên đời, lại như kẻ thù, cả hai đều câm như hến.

Trì Dung nhìn Ngô Thanh Chi một cái, rất mong chờ anh nói chút gì đó, nhưng Ngô Thanh Chi vẫn im lặng.

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Ngô Chính Liêm hỏi: "Tình hình thương hội gần đây thế nào?"

Ngô Thanh Chi đáp: "Vẫn có lãi."

"Bệnh của con đỡ chưa?"

"Đã khỏi rồi."

Cuộc đối thoại này quả thực giống như báo cáo công việc.

Ngô Chính Liêm nhìn Trì Dung một cái, thấy cô gái này đứng bên cạnh Ngô Thanh Chi dáng vẻ ngoan ngoãn, rất đáng yêu, bèn nói với Ngô Thanh Chi: "Con đã thành gia lập thất rồi, thì phải dành chút thời gian, ở bên vợ nhiều hơn, vạn lần không được một lòng chỉ nghĩ đến công việc."

Lúc ông ấy nói câu này, Ngô Thanh Chi nhìn ông ấy đầy oán hận, Ngô Chính Liêm coi như không thấy, xua tay mời Ngô Thanh Chi ra ngoài: "Ba có vài lời muốn dặn dò con bé Trì, con ra ngoài cửa đợi đi."

Ngô Thanh Chi đáp một tiếng vâng, lại nhìn sâu vào mắt Trì Dung một cái, đành phải quay người đi ra.

Trì Dung đứng ngây trong phòng, đang không biết làm sao cho phải, lại nghe Ngô Chính Liêm nói: "Con tên là Trì Dung phải không? Ba nghe Mạnh Quang nhắc tới con, cậu ấy bảo Thanh Chi rất để tâm đến con."

Trì Dung không biết ứng đối thế nào, gật đầu, rồi lại lắc đầu. Ngô Chính Liêm chỉ coi như cô đang căng thẳng, cũng không hỏi tại sao lại thế, tiếp tục nói: "Tính tình Thanh Chi lạnh nhạt, nhưng ba thấy con là người hoạt bát, thế rất tốt. Ba kể chuyện này cho con, con hãy thông cảm cho Thanh Chi một chút."
« Chương TrướcChương Tiếp »