Ngô Thanh Chi xác định trong lòng Trì Dung có anh, chỉ là ngoài miệng không chịu nhận, đại để là khi mới biết yêu, khó tránh khỏi thẹn thùng, chưa từng nếm trải mùi vị tình ái tự nhiên cũng sẽ không hiểu, tính cô lại bướng bỉnh như thế, nhất thời cũng không sửa được.
Ngô Thanh Chi chỉ nghĩ ngày rộng tháng dài, cứ thế từng ngày từng ngày cưng chiều Trì Dung lên tận trời.
Sức khỏe Ngô Thanh Chi ngày càng tốt lên, anh vẫn dậy rất sớm, Trì Dung cũng vật lộn bò dậy, muốn ăn sáng cùng anh.
Ngô Thanh Chi nhìn dáng vẻ buồn ngủ rũ rượi của Trì Dung vừa thương vừa yêu, lại phải dỗ dành cô đi ngủ tiếp.
Trì Dung chưa tỉnh ngủ, đầu óc mơ màng, đôi mắt ngấn lệ mông lung đi lại trong phòng, đó là do ngáp ngủ, nhưng lọt vào mắt Ngô Thanh Chi lại thành vẻ kiều mị quyến rũ.
Ngô Thanh Chi nhìn khóe mắt hơi ửng đỏ của Trì Dung, trông cô giống hệt một chú thỏ trắng đang run rẩy.
Trì Dung là thỏ trắng nhỏ, chẳng lẽ anh là sói xám sao. Ngô Thanh Chi cười một cái, quả thực đã làm chuyện mà chỉ sói xám mới làm.
"Trì Dung à, lại đây ngồi nào."
Anh ngoắc tay Trì Dung, chỉ khẽ kéo một cái, nhẹ bẫng, thỏ trắng nhỏ đã ngồi gọn trong lòng sói xám.
Trì Dung nháy mắt bị dọa cho tỉnh cả ngủ, vừa lăn vừa bò chạy trốn ra xa, miệng nói năng lộn xộn: "Đồ sàm sỡ! Đồ lưu manh! Ban ngày ban mặt tuyên da^ʍ! Anh thích tôi đến thế cơ à!"
Ngô Thanh Chi nghe xong, trước tiên là sững sờ, cái người khẩu xà tâm phật này lúc bộc bạch lại chẳng hề tự biết, thực sự khiến người ta thích không chịu được.
Ngô Thanh Chi thu lại vẻ mặt, lại cười hỏi ngược lại: "Sao lại không thích được?"
Hôm nay Trì Dung mặc một bộ đồ thể thao kiểu Tây, loại để chơi quần vợt, cổ đứng, có khóa kéo.
Cô vội vàng né tránh ánh mắt nóng rực của Ngô Thanh Chi, xoẹt một cái kéo khóa lên tận đỉnh, người lại co rụt lại, nửa khuôn mặt giấu sau lớp áo.
Quần áo che được mặt, nhưng không che được miệng lưỡi đang lắp bắp.
Trì Dung không có ý định làm nũng với Ngô Thanh Chi, nhưng lại luôn vô thức làm nũng với anh.
Trì Dung không biết phải đáp lại lời yêu thương thế nào, nhưng cô biết, nếu vợ chồng đã có tình ý với nhau, tất nhiên sẽ thuận thế sinh con.
Trì Dung và Ngô Thanh Chi chưa làm những cái vợ chồng cần làm, nhưng lại có danh nghĩa vợ chồng, lỡ như Ngô Thanh Chi thật sự thích cô, bắt cô sinh con, thế thì phải động phòng...
Trì Dung nghĩ cũng không dám nghĩ, thế là theo bản năng thốt ra một câu: "Thích tôi, tôi cũng không sinh con cho anh đâu!!"
Ngô Thanh Chi lộ ra vẻ mặt suy ngẫm, trầm giọng nói: "Trì Dung, em đã nghĩ đến chuyện sinh con cho anh rồi sao?"
Trì Dung suýt thì tức chết, vừa thẹn vừa giận, vành tai đều đỏ bừng.
Cô bèn lấy hết can đảm vớ lấy cái gối tựa trên giường Ngô Thanh Chi, dồn hết sức ném về phía anh.
Sức lực của cô nhỏ như vậy, tự tưởng là khí thế hung hăng, thực ra lại mềm xèo, không khác gì tình nhân đang liếc mắt đưa tình.
Ngô Thanh Chi xấu tính ngầm, vững vàng đỡ lấy cái gối, lại cố ý bình thản nói một câu trêu chọc hết mức: "Trì Dung, anh không vội có con."
Trì Dung lúc ngoan là thỏ trắng nhỏ, lúc giận lên là mèo con xù lông.
Ngô Thanh Chi cũng cảm thấy mình xấu xa, cứ thích trêu chọc cô, nhịn cũng không nhịn được, trêu xong lại dỗ, không biết chán.
Dù sao thì anh cứ nhìn thấy đôi mắt tròn hơi xếch của Trì Dung, là trong lòng muốn trêu ghẹo người ta.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, tuy Ngô Thanh Chi là quân tử, nhưng cũng khó kìm nén sự yêu thích trong lòng, nếu không phải do Trì Dung chưa thông suốt chuyện tình cảm, anh nhất định đã ăn sạch cô rồi.