Đề bài yêu cầu dùng các từ vựng về trang phục nam giới như suit, necktie để viết đoạn văn ngắn, cái này không khó.
Trì Dung viết rất đơn giản, dịch ra là: Ba của tôi thường mặc âu phục, thắt cà vạt, đeo một chiếc đồng hồ tay, ông ấy không hút thuốc, cũng không có thói quen xịt nước hoa.
Trong bài văn không có lỗi từ vựng hay ngữ pháp nào, Tưởng Mạnh Quang nhìn xem, trong lòng bỗng nảy ra một kế, lập tức bảo em trai lấy bút chì và tẩy đến.
Chỉ thấy Tưởng Mạnh Quang xóa chữ father đi, rồi bắt chước nét chữ của Trì Dung điền vào đó một từ husband.
Xong xuôi, anh chàng cầm vở bài tập đi thẳng vào thư phòng, ném cái "bộp" trước mắt Ngô Thanh Chi, chép miệng: "Ngô Thanh à, dạy người ta làm bài tập vui vẻ quá nhỉ, công việc làm không hết chứ gì?"
Ngô Thanh Chi cầm vở bài tập của Trì Dung lên xem, lại thấy trong bài văn viết rành rành "My husband", điều này khiến anh vô cùng hưởng thụ, tinh thần làm việc cũng phấn chấn hẳn lên.
Ngô Thanh Chi vung bút, sửa roàn roạt một chồng lớn công văn nhanh như bay, cuối cùng cũng suýt soát kịp giờ cơm tối.
"Anh xem, có vợ rồi, làm việc cứ như đánh trận, chỉ sợ không được ăn cơm tối cùng vợ cưng." Tưởng Mạnh Quang lén lút nói.
Bốn người họ cùng dùng bữa, buổi trưa Trì Dung ăn quá nhiều, bữa tối qua loa và vài miếng cho có.
Đợi Ngô Thanh Chi uống thuốc xong, Tưởng Mạnh Quang chốt thời gian thăm bệnh với anh, mọi người giải tán.
Trì Dung rảnh rỗi buồn chán, muốn ra ngoài đi dạo, bèn nằm bò bên cửa sổ nhìn ra đầy khao khát.
Đêm nay Ngô Thanh Chi cũng không còn việc gì, bèn đứng dậy nói: "Trì Dung, chúng ta ra ngoài tản bộ nhé."
Câu nói này khiến Trì Dung vô cùng thụ sủng nhược kinh, cô vốn tưởng cuộc sống của Ngô Thanh Chi chỉ có hai điểm di chuyển là nhà và thương hội, không ngờ anh lại chủ động đề nghị ra ngoài đi dạo.
Trì Dung thế là vui vẻ thay một đôi giày Mary Jane da mềm, cùng Ngô Thanh Chi xuống lầu.
Hạ nhân trong nhà thấy hai người họ thân thiết khăng khít như vậy, lại càng xóa bỏ nghi ngờ trong lòng, chỉ cho rằng trước đó có kẻ châm ngòi thổi gió, cố ý phá hoại tình cảm ân ái của hai người.
Họ ra khỏi dinh thự, sóng vai đi trên con đường nhỏ trồng đầy cây ngô đồng Pháp.
Khu vực Ngô Thanh Chi ở đều là những tòa phủ đệ kiểu Tây của giới tân quý, đến buổi tối, hai bên đường thắp lên ánh đèn vàng ấm áp, thỉnh thoảng có một hai chiếc ô tô và xe kéo đi qua.
Gió đêm hiu hiu, bóng cây lay động, trong gió còn ngửi thấy từng đợt hương hoa, thật an dật biết bao.
Trì Dung bỗng rất muốn lén nhìn người đàn ông đang yên lặng đi bên cạnh mình, nhưng cô vừa liếc mắt, đã thấy người này cũng đang khí định thần nhàn nhìn cô, ánh mắt hai người cứ thế trần trụi va vào nhau.
Trì Dung hơi xấu hổ, như thể tâm sự bị người ta nhìn thấu mà trở nên căng thẳng.
Trì Dung không nói gì, Ngô Thanh Chi bèn rũ mắt, nắm lấy tay cô bao trọn trong lòng bàn tay mình, chỉ cảm thấy bàn tay này mềm mại nhỏ nhắn, như một nắm bột phấn.
Nhìn như vậy, họ quả thực giống một đôi giai ngẫu thiên thành.
Trì Dung cúi đầu, từ nhỏ cô đã sống trong ngõ hẻm nhà cổ, cứ đến tối, trong ngõ lại tụ tập đầy người, có mấy ông lão vây quanh đánh cờ, lại có dăm ba đứa trẻ tụm năm tụm bảy đánh quay.
Một đêm yên tĩnh nhàn nhã như thế này, Trì Dung chưa từng nghĩ tới. Hôm nay đi dạo một chuyến, lại cảm thấy cũng không tệ.
Sau ngày lại mặt, hai người họ tự nhiên ngày càng thân thiết hơn.