"Ai... ai là vợ chồng với anh, đừng tưởng anh cùng tôi về nhà một chuyến là có thể được đằng chân lân đằng đầu nhé!"
Trì Dung bị Ngô Thanh Chi làm cho xấu hổ đến mức không biết phản bác từ đâu, đành ỉu xìu nằm bò ra bàn, cuối cùng bày ra cái vẻ "muốn chém muốn gϊếŧ tùy anh dù sao tôi cũng không muốn học tiếng Anh đâu", như thể sắp đi chết: "Thưa ngài Ngô, rốt cuộc ngài muốn chỉ giáo gì?"
Ngô Thanh Chi không tranh cãi với Trì Dung, đây là lần đầu tiên anh được người ta gọi là thầy, đối tượng lại là Trì Dung, anh ngược lại cảm thấy thú vị. Thế là anh gác công việc lại, bắt đầu dạy đọc từng từ từng chữ, tuy Trì Dung cứ như con chạch nằm ườn ra ăn vạ, nhưng lại rất nghe lời đọc theo anh.
Ngô Thanh Chi giảng bài một lượt cho Trì Dung, lại giải thích ngữ pháp và nghĩa tiếng Hán, rồi bảo Trì Dung sửa lại phần trắc nghiệm.
Trì Dung nhìn đề bài, quả thực lần này đã biết làm.
Ngô Thanh Chi giảng còn kỹ hơn thầy giáo Tây ở trường, vừa dịu dàng lại kiên nhẫn, cô nghe một cái là hiểu ngay.
Tuy Trì Dung rất không muốn thừa nhận, nhưng Ngô Thanh Chi dạy tiếng Anh quả thực rất có nghề, bèn ậm ừ nói: "Ờm... cảm ơn ngài Ngô đã dạy tôi làm bài nha."
Ngô Thanh Chi thấy Trì Dung đáng yêu, vốn định trêu cô thêm chút nữa, nhưng ngặt nỗi công việc quấn thân, đành phải thôi.
Ngô Thanh Chi nhớ ra Trì Dung còn một bài luận chưa viết, nhưng anh liếc nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm, thấy sắc trời dần tối, công văn vẫn còn quá nửa, chỉ đành cầm bút máy lên: "Trì Dung, anh làm việc trước, em viết bài luận xong thì đưa cho Mạnh Quang sửa lỗi."
Trì Dung rất ngoan ngoãn nói: "Vậy tôi viết nhanh chút, viết xong là vừa kịp giờ cơm."
Ngô Thanh Chi nghe vậy trong lòng ấm áp, cười gật đầu, lại vùi đầu vào làm việc.
Hôm nay hai anh em Tưởng Mạnh Quang và Tưởng Hưng Quang sẽ đến ăn cơm cùng họ. Thấy sắp đến giờ cơm, Trì Dung thấy Ngô Thanh Chi vẫn chưa có ý định dừng bút, bèn tự cầm vở bài tập ra khỏi thư phòng.
Tưởng Mạnh Quang vừa hay gọi cơm xong, dẫn em trai lên lầu đợi Ngô Thanh Chi, nào ngờ bị Trì Dung chặn ngay lại: "Anh Tưởng, xin hỏi anh có thể giúp tôi sửa bài luận được không, Ngô Thanh Chi vẫn đang làm việc, anh ấy bảo tôi tìm anh."
Tưởng Hưng Quang ló đầu ra từ sau lưng anh trai, không thể tin nổi nói: "Vợ nhà người ta thì quản gia quản sổ sách, giúp chồng chia sẻ lo âu, cô thì hay rồi, cô bắt cả trên dưới nhà chồng giúp cô chấm bài tập!"
Trì Dung không hợp tính Tưởng Hưng Quang nhất, muốn cãi nhau với cái tên này nhưng lại sợ làm phiền Ngô Thanh Chi, cuối cùng chỉ đành cảm ơn Tưởng Mạnh Quang trước, ngoan ngoãn đưa vở bài tập qua, đầu cũng không ngoảnh lại đi xuống phòng trà đun nước sôi.
“Em nói bậy bạ gì đấy, chọc cô bé giận rồi kìa, em không nhìn ra Ngô Thanh và người ta đã vừa ý nhau rồi à." Trì Dung vừa đi, Tưởng Mạnh Quang mắng em trai: "Anh thấy em đúng là đầu óc có vấn đề."
Tưởng Hưng Quang không phục nói: "Vừa mắt cái gì, cô ta bỏ bùa Ngô Thanh thì có, nào là đậu phụ thối, nào là sửa bài tập, cái gì cũng chiều theo cô ta!"
Tưởng Mạnh Quang cuộn quyển vở bài tập lại thành cái ống, gõ "bốp" một cái lên trán Tưởng Hưng Quang: "Mày thì hiểu cái quái gì, Ngô Thanh "lẳиɠ ɭơ ngầm" lắm, cậu ấy chính là thích cái dáng vẻ kiêu kỳ lại bướng bỉnh của cô bé, đó là tình thú, mày hiểu cái quái gì mà hiểu."
Tưởng Mạnh Quang vừa tán dóc, vừa mở bài tập ra xem.