Chương 39: My Husband 1

Trì Dung nghe xong, như gặp đại địch nói: "Anh định giám sát tôi làm bài tập đấy à?"

Ngô Thanh Chi bật cười: "Bàn trà nhỏ quá, chen không lọt. Nhưng thế cũng tốt, anh dạy em làm bài."

Trì Dung hoảng hốt: "Một mình tôi không vấn đề gì đâu! Tôi... tôi thích làm bài tập một mình, như thế mới tĩnh tâm được."

Trì Dung nào phải ngoan ngoãn gì, mà là có toan tính khác.

Bài vở của Trì Dung chỉ có môn Tiếng Anh là báo động đỏ, mà thứ cô cần xem chính là sách Tiếng Anh.

Trì Dung vốn định lừa lọc cho qua chuyện, bài tập cứ chọn đại mấy đáp án ABCD cho xong, ai ngờ Ngô Thanh Chi này lại đòi đích thân xem cô làm bài, quả thực là nắm thóp được cô rồi.

Ngô Thanh Chi không nhượng bộ, anh quả thật muốn xem Trì Dung có chiêu trò gì, Trì Dung không lay chuyển được anh, đành phải ngoan ngoãn nghe lời.

Giờ đây thư phòng của Ngô Thanh Chi đã thành khuê phòng của Trì Dung, lúc Ngô Thanh Chi bước vào còn ngửi thấy một mùi thơm, đó là mùi xà phòng thoang thoảng trộn lẫn với mùi phấn son ngọt ngào, thơm mùi sữa.

Ngô Thanh Chi ngồi vào trước bàn làm việc của mình, quét mắt nhìn quanh phòng, chợt thấy đầu giường có xếp gọn một chiếc váy lót lụa màu trắng sữa.

Anh lập tức ho khan vài tiếng, nhanh chóng mở tập công văn ra.

Trì Dung kéo ghế ngồi bên trái Ngô Thanh Chi, như vậy đỡ ảnh hưởng đến việc anh viết chữ.

Cô dựng đứng sách giáo khoa lên, giả bộ chăm chỉ hiếu học, kỳ thực là cứ lén lén nhìn trộm Ngô Thanh Chi.

Dáng vẻ Ngô Thanh Chi tập trung làm việc thực sự rất đẹp, cặp kính gọng vàng đeo trên sống mũi cao thẳng, khiến anh trông rất tao nhã.

Trì Dung nhìn sách một cái lại nhìn Ngô Thanh Chi một cái, từ mới trong sách một chữ cũng không biết.

Thái độ học tiếng Anh của Trì Dung tệ hại vô cùng, thế nên bài tập cũng theo đó mà nát bét.

Nội dung bài tập là mấy câu trắc nghiệm ngữ pháp, còn có một bài dùng từ mới viết đoạn văn ngắn, Trì Dung cũng chẳng thèm đọc đề bài, trắc nghiệm thì chọn toàn C coi như xong, bài luận thì để trống.

Trì Dung quẳng bút, vốn định rời chỗ đi chơi, nhưng ngặt nỗi Ngô Thanh Chi cứ ngồi canh bên cạnh, đành phải giả bộ làm màu như đang rất chăm chỉ.

Ngô Thanh Chi nhìn ra sự thiếu kiên nhẫn của cô nàng, bèn cầm lấy sách giáo khoa của Trì Dung lật vài trang. Bài tập trang này nói về cậu bé phương Tây tên Jack giới thiệu cách ăn mặc của ba mình, từ mới loanh quanh cũng chỉ là âu phục kiểu mới và một số từ vựng về trang sức.

Trì Dung muốn giật lại sách, Ngô Thanh Chi không so đo với cô, trả sách cho Trì Dung, nhưng bất ngờ rút phắt quyển vở bài tập của cô ra.

Lần này Trì Dung cuống lên, la oai oái: "Anh cướp đồ của tôi, trả lại đây trả lại đây, anh chơi xấu!"

Trì Dung cũng chẳng sợ Ngô Thanh Chi cười chê tiếng Anh của mình dở tệ, dù sao cô cũng cảm thấy kém tiếng Anh chút cũng chẳng sao, kiểu gì trong nhà chẳng có người bảo kê cho cô cái thói không học vấn không nghề nghiệp này.

Trì Dung sợ là sợ cái người nghiêm cẩn như Ngô Thanh Chi bắt cô làm bài tập nghiêm túc, bổ túc kiến thức đàng hoàng, nếu thế thì đúng là lấy mạng cô rồi: "Tôi không cần anh dạy tôi, cũng không cần anh sửa bài cho tôi, dù sao tôi viết bài thế nào cũng đâu liên quan đến anh!"

Ngô Thanh Chi vừa giơ cao vở bài tập vừa xem, mười câu trắc nghiệm chỉ khoanh bừa đúng ba câu, thậm chí còn chẳng được tính là khoanh bừa có suy nghĩ.

Ngô Thanh Chi vừa buồn cười vừa bực, bèn mở vở bài tập ra, trầm giọng nói: "Dạy vợ học hành là nghĩa vụ của người chồng."