Có những lời lẽ không quân tử, lại truyền đi nhanh nhất và xa nhất.
Tống Hiểu Viện nhìn qua là biết, cái nhướng mày này của Ngô Thanh Chi mang theo vài phần lạnh lẽo, điệu bộ này là đích thân đến để đòi lại công đạo rồi.
Hôm đó ba cô ấy đi khám bệnh ở nhà họ Ngô về, kể rằng Trì Dung và Ngô thiếu gia chung sống có vẻ khá tốt, Tống Hiểu Viện mới thở phào nhẹ nhõm, hôm nay thấy Ngô Thanh Chi hành xử như vậy, cô ấy lại càng an tâm hơn vài phần.
Tống Hiểu Viện vốn thông minh, trong lòng lập tức định sẵn chủ ý, hôm nay nhất định phải mượn cơ hội này khiến mấy mụ bà tám lắm lời kia phải câm miệng.
Trước tiên cô ấy chào hỏi Ngô Thanh Chi, sau đó mỉm cười, bỗng cao giọng lên một chút, đủ để người xung quanh nghe thấy rõ mồn một: "Ngài Ngô đây đối với Trì Dung thật tốt quá!"
Câu nói của Tống Hiểu Viện nghe chẳng đầu chẳng đuôi, nhưng ý nghĩa lại rõ ràng, đám học sinh nhao nhao ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Thanh Chi.
Ngô Thanh Chi nhìn ra ý đồ của Tống Hiểu Viện, bèn cười đáp: "Đó là điều đương nhiên, tôi luôn bảo vệ cô ấy mà."
Tống Hiểu Viện lại có thêm vài phần thiện cảm với Ngô Thanh Chi, đây là người ngoài mặt rất chăm sóc Trì Dung, còn về những nơi cô ấy không nhìn thấy, nếu Ngô Thanh Chi không để tâm đến Trì Dung, đa phần cũng sẽ chẳng tự thân vận động đi một chuyến thế này, một đám nữ sinh cần gì anh phải đích thân ra mặt chứ.
Đang suy nghĩ thì giáo viên chủ nhiệm đến, Tống Hiểu Viện gật đầu chào hai người rồi vào lớp ngồi xuống.
Cô ấy thấy Ngô Thanh Chi nói chuyện với chủ nhiệm vài câu, thầy Lưu bèn thò nửa người vào bảo học sinh: "Các em tự học trước nhé, tôi quay lại ngay." Dứt lời thì đóng cửa lớp.
Trong phòng nhao nhao như ong vỡ tổ, có người hỏi Tống Hiểu Viện: "Đó là Ngô thiếu gia mà Trì Dung gả cho sao?"
Tống Hiểu Viện đáp: "Hàng thật giá thật."
Đám nữ sinh bát quái: "Trông có vẻ anh ta tình cảm với Trì Dung ghê, chẳng lẽ...?"
Ngô Thanh Chi theo thầy Lưu Lập Nhân đi ký giấy xin phép, lại đến chỗ Hiệu trưởng uống chén trà nóng, dặn dò quan tâm một phen, chỉ thấy vị Hiệu trưởng kia tiếp đãi nồng hậu, hứa nhất định sẽ quan tâm nhiều hơn đến phu nhân, lúc này anh mới lái xe về nhà.
Ngô Thanh Chi vẫn đang mang bệnh, chạy vạy cả ngày mệt rã rời, về đến nhà việc đầu tiên là lên lầu nằm dài trên sô pha chợp mắt.
Trì Dung vốn đang ở trong thư phòng bóc hạt dẻ, ngón tay cô không có lực như Ngô Thanh Chi, đành phải dùng từ điển đập một cái, để khe nứt trên hạt dẻ toác ra lớn hơn.
Thấy Ngô Thanh Chi đã ngủ thϊếp đi, Trì Dung bèn nhẹ nhàng bóc từ từ, chỉ sợ gây tiếng động làm phiền anh nghỉ ngơi.
Móng tay Trì Dung vừa mềm vừa trong, cạy nửa ngày cũng không tách được vỏ hạt dẻ, cuối cùng chỉ cạy đến mức móng tay vừa xót vừa đau mới bóc được vài nhân hạt dẻ.
Tuy tay đầy bụi đường, nhưng trong lòng Trì Dung lại rất vui vẻ.
Cô vẫn chưa thừa nhận mối quan hệ với Ngô Thanh Chi, nhưng lại càng ngày càng có thiện cảm với anh hơn.
Ngô Thanh Chi ngủ khoảng nửa tiếng thì tỉnh, anh giống như một cỗ máy tinh vi, vận hành đúng giờ đúng giấc.
Trì Dung bưng chỗ nhân hạt dẻ đã bóc xong đưa cho anh, Ngô Thanh Chi cười rộ lên, dường như anh luôn thích mỉm cười nhẹ nhàng với Trì Dung.
Ngô Thanh Chi còn việc phải làm, Trì Dung cũng không nói chuyện nhiều với anh, tự mình về thư phòng tìm sách giáo khoa để ôn tập.
Ngô Thanh Chi nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, bỗng nói: "Trì Dung, anh muốn sang phòng em làm việc."