"Ông Diệp bảo thời gian cụ thể còn phải xem công ty vận tải biển bên kia có bận hay không. Con tàu định đi Pháp hiện đang neo ở cảng phía Nam, hàng không xuất đi được, đang chuẩn bị quay đầu. Giờ ông Diệp vì chuyện này mà chưa dứt ra được. Nhưng ông ấy bảo trước tám giờ tối nay sẽ gọi điện cho tôi chốt thời gian."
Tưởng Mạnh Quang kiên nhẫn khuyên nhủ: "Ngô Thanh, anh cứ đưa cả cô nhóc họ Trì về xem sao, coi như gặp mặt lần cuối, chú Liêm thực sự không xong rồi."
Ngô Thanh Chi trầm ngâm hồi lâu, vẻ mặt khổ não như đang tự thuyết phục bản thân, cuối cùng ngẩng đầu lên bảo Tưởng Mạnh Quang: "Vậy anh sắp xếp cho tôi đi."
Ngô Thanh Chi nhìn thấy Tưởng Mạnh Quang lại ôm đến một chồng tài liệu mới, thở dài: "Mấy cái này lát nữa tôi xem."
Tưởng Mạnh Quang thấy không khí đã bớt căng thẳng, bèn trêu chọc: "Sao thế này, nhớ thương cô vợ bé nhỏ, muốn trốn việc à? Chậc chậc chậc, cây vạn tuế già như anh mà cũng chịu ra hoa rồi."
Ngô Thanh Chi nói: "Trì Dung bị người ta bắt nạt, tôi phải đích thân đến trường xin gia hạn nghỉ phép cho cô ấy mấy ngày."
Tưởng Mạnh Quang càng được đà lấn tới: "Sao, không nỡ rời xa vợ cưng à? Trường nào mà chẳng có mấy đứa không giữ được mồm miệng. Tuần trăng mật còn chưa đi, hay là anh làm thủ tục bảo lưu cho cô ấy luôn đi, hoặc thuê gia sư về dạy, chẳng phải yên tâm hơn ở trường sao."
Ngô Thanh Chi không tiếp lời, chỉ bảo Tưởng Mạnh Quang cùng mình lái xe đi.
Tưởng Mạnh Quang vừa đi vừa nói chuyện phiếm, tay xoay chìa khóa xe ra đến cửa, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Trì Dung đang nhoài người bên cửa sổ tầng hai tò mò nhìn bọn họ.
Tưởng Mạnh Quang hăng hái hẳn lên, vội dùng khuỷu tay huých Ngô Thanh Chi: "Ngô Thanh, được đấy nhé, mới cùng nhau lại mặt một chuyến mà tình cảm đã vun đắp được thế này rồi. Vợ cưng của anh đang nhìn anh kìa, mau chào người ta đi."
Tưởng Mạnh Quang vừa quay đầu lại, đã thấy Ngô Thanh Chi sớm đã mỉm cười với Trì Dung rồi.
Anh ấy bỗng nhớ tới một từ: ánh mắt đưa tình, đại khái chính là nói về hai người này đi.
Khi họ đến trường thì đúng vào giờ giải lao. Ngô Thanh Chi muốn tìm giáo viên chủ nhiệm của Trì Dung, nhân viên phòng giáo vụ bảo anh rằng chủ nhiệm khoa Lưu Lập Nhân vừa dạy xong một tiết, tiết sau sẽ đến thẳng lớp của Trì Dung, nếu có việc gấp thì có thể đến cửa lớp chờ.
Ngô Thanh Chi cảm ơn, rồi quay người cùng Tưởng Mạnh Quang ra hành lang lớp học đứng đợi.
Lớp của Trì Dung vừa tan tiết thể dục, một đám nữ sinh vừa thay xong váy áo, đang tốp năm tốp ba từ sân vận động rủ nhau về.
Những cô gái này thấy hai người đàn ông anh tuấn đến thăm, ai nấy đều ríu rít che miệng thì thầm to nhỏ.
Tống Hiểu Viện đi vào hành lang, thấy một bóng lưng rất quen mắt, bèn thăm dò: “...Anh Tưởng à? Sao anh lại tới đây?"
Tưởng Mạnh Quang quay đầu lại, người đến hóa ra là Nhị tiểu thư của An Khánh Đường, anh ấy qua lại An Khánh Đường đưa đón bác sĩ Tống Nghĩa Xương nên đã gặp vài lần: "Chào cô Tống, tôi cùng thiếu gia nhà tôi đến có chút việc."
Tống Hiểu Viện nhìn người đàn ông bên cạnh Tưởng Mạnh Quang, mày mắt dài nhỏ, tư văn anh tuấn, nhưng lại không có vẻ dễ gần, chắc hẳn đây là thiếu gia của thương hội da thuộc Nhạc An, người mà Trì Dung đã gả, Ngô Thanh Chi.
Mấy ngày nay trong giới thượng lưu ở Nhạc An đã đồn thổi chuyện hôn nhân của hai người này đến mức thần thánh hóa, nữ sinh trong trường lại đa phần là con nhà có máu mặt, đàn bà con gái nhiều thì lời ra tiếng vào cũng lắm, họ cứ luôn nói xấu Trì Dung, xem chuyện cười của cô.