Ngô Thanh Chi tùy tiện bịa ra một con số, Trì Dung nghe xong rất hài lòng, ra vẻ hiểu biết gật gật đầu: "Cũng được, không bị người ta lừa mua đắt."
Ngô Thanh Chi hỏi Trì Dung có muốn ăn hạt dẻ ngay không, Trì Dung gật đầu nói: "Tôi muốn anh bóc cho tôi ăn, coi như phạt, coi như phạt!"
Ngô Thanh Chi cười, lại hỏi nàng: "Không sợ bội thực à?"
Lúc này Trì Dung mới biết mình trúng kế của Ngô Thanh Chi, thầm nghĩ đằng nào cũng bị cười một lần rồi, thôi thì cho vỡ chum luôn: "Chẳng phải anh nói anh nhận phạt sao, nhận phạt còn hỏi cái này cái kia làm gì!"
Ngô Thanh Chi rút một tờ báo trong xe ra, gấp vài cái thành một cái hộp nhỏ, đáy hộp vừa vặn là trang nhất, viết về tình hình thiên tai ở phía Bắc thành phố.
Hiện nay, bệnh viện công lập đã xác nhận đây là bệnh sốt rét, nhưng trên thị trường lại không có thuốc giá bình dân để chữa trị, tất nhiên không thể lo liệu chu toàn, vì thế Phủ soái đành phải giải quyết vấn đề thiếu lương thực do lũ lụt trước. Nạn dân làm loạn đòi lương thực, Phủ soái bèn bố trí những người này ở phía Bắc thành phố.
Ngô Thanh Chi đã sớm nghe nói điều kiện ở khu tị nạn rất tồi tệ, muỗi mòng sinh sôi, khiến dịch bệnh càng thêm hoành hành.
Có người dân ngu muội đồn thổi rằng, người của Phủ soái muốn nhốt bọn họ ở phía Bắc thành phố để bắn bỏ hết, bèn bỏ trốn ra ngoài, lưu lạc khắp nơi trong thành Nhạc An, mang theo mầm bệnh sốt rét lan truyền đi.
Nếu trên đường gặp phải những kẻ sắp chết không có thuốc chữa, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột.
Tiểu thư nhà người ta đi học có a hoàn đi theo, phu nhân nhà người ta ra ngoài đánh bài có bạn nam đi cùng, nhưng đổi lại là Trì Dung, để cô dẫn theo hạ nhân ra ngoài, có thế nào Ngô Thanh Chi cũng không yên tâm nổi.
Thời thế loạn lạc, toàn là thiên tai nhân họa, lũ lụt dịch bệnh, cái nào cũng là tai họa chết người.
Ngô Thanh Chi vừa bóc hạt dẻ vừa nói với Trì Dung: "Sau này đi học anh sẽ đưa đón em."
Trì Dung rất khó hiểu: "Anh phải dậy sớm làm việc, thời gian đâu mà đưa đón tôi đi học, huống hồ chẳng phải có tài xế đưa tôi đi sao."
Ngô Thanh Chi không đáp, lại đút cho Trì Dung một nhân hạt dẻ, chỉ nói: "Em không hiểu đâu."
Thế là Trì Dung vui vẻ ăn nhân hạt dẻ, ngốc nghếch gật đầu một cái.
Khi trở lại tòa biệt viện kiểu Tây của nhà họ Ngô, Tưởng Mạnh Quang đã ngồi đợi sẵn trong phòng nghị sự ở tầng một.
Anh ấy nói đám bô lão trong thương hội không chịu ký hợp đồng, nhưng tình hình kinh doanh đang ép rất chặt. Phủ Soái đã điểm danh muốn đặt da thuộc để làm quân nhu và cứu trợ thiên tai, dù bọn họ không tình nguyện cũng chẳng dám đắc tội với phủ Soái, nên cũng đang dần dần thỏa hiệp.
Nói xong chuyện công việc, anh ấy lại bảo, bệnh tình của ông Ngô có biến, e là không xong.
"Ngô Thanh, anh không về xem sao à?" Tưởng Mạnh Quang cau mày hỏi.
Ngô Thanh Chi không đáp, anh kiếm cớ bảo Trì Dung lên lầu nghỉ ngơi trước. Đợi Trì Dung đi khuất, anh mới lạnh lùng buông một câu: "Không đi."
"Nhưng mà..."
"Bảo Mister Sean kê thêm ít thuốc Quinine." Ngô Thanh Chi kiên quyết: "Không đỡ nữa thì tiêm."
Tưởng Mạnh Quang nói: "Ngô Thanh, ông ấy không giống anh. Anh còn trẻ, anh có thể vượt qua, nhưng có lẽ chú Liêm thực sự không cầm cự được nữa rồi. Hôm nay ông Diệp cũng gọi điện tới, nói muốn qua thăm, bảo anh cũng sang cùng đi."
Ngô Thanh Chi lộ ra vẻ nôn nóng hiếm thấy, móng tay anh không ngừng gõ lên tay vịn ghế, miệng bĩu môi về một phía: "Cậu tôi có nói khi nào đi không?"