"Em và anh là vợ chồng, nói gì đến phi lễ?" Ngô Thanh Chi buồn cười, nhưng tay vẫn không buông tha, giữ chặt tay Trì Dung rất dễ.
Trì Dung lập tức kêu oai oái: "Tôi đã nói tôi không sao rồi, anh buông ra, anh đừng nhìn nữa!"
Ngô Thanh Chi nói: "Thế sao được." nói rồi đưa tay sờ bụng Trì Dung: "Đau bụng à?"
Trì Dung bĩu môi lắc đầu: "Không phải, anh buông tay..." Vừa nói vừa giãy giụa. Ngô Thanh Chi dùng sức giữ cô lại, ghé sát tai cô thì thầm: "Có phải đến kỳ kinh nguyệt rồi không?"
Trì Dung đỏ mặt, mắng nhỏ: "Không phải! Anh nói nhỏ thôi, phía trước còn có tài xế đang lái xe đấy!"
Trì Dung khỏe như vâm, dáng vẻ này quả thực không giống đau bụng kinh.
Ngô Thanh Chi lại sờ soạng trên bụng Trì Dung một cái, trong tay anh cảm nhận được một khối thịt nhỏ tròn tròn nhô lên, làm căng cả chiếc sườn xám của cô, hóa ra là bữa trưa ăn no quá, bụng tròn vo lên rồi.
Ngô Thanh Chi cảm thấy Trì Dung thực sự đáng yêu, không nhịn được cười thành tiếng: "Được rồi, anh không quản, anh hiểu mà!"
Trì Dung suýt thì bị người này làm cho tức chết, lúc nãy đứng cô còn có thể hóp bụng vào, giờ ngồi trong xe, căn bản không giấu được bụng nữa, hình tượng thục nữ cô khổ tâm xây dựng bấy lâu nay cuối cùng cũng tan thành mây khói: "Cái này đâu trách tôi được! Cũng đâu phải tôi tham ăn, là anh và chú hai cứ gắp thức ăn cho tôi mãi, tôi làm sao dám không ăn!"
Ngô Thanh Chi cười sảng khoái: "Lỗi của anh, anh nhận phạt."
Trì Dung lười để ý đến anh, đằng nào bụng cũng bị Ngô Thanh Chi sờ qua một lần rồi, mặt mũi mất hết cả, còn phạt với chả không phạt gì nữa.
Ngô Thanh Chi vẫn còn đang nín cười bên cạnh, Trì Dung tức tối phồng má nhìn ra ngoài cửa xe, bỗng thấy có người bán hàng rong đẩy xe rao bán hạt dẻ rang đường, Trì Dung lập tức bảo tài xế: "Dừng xe!"
Tài xế đạp phanh cái "kít", vô cùng thắc mắc: "Thiếu phu nhân có việc gì căn dặn sao?"
Trì Dung chỉ ra ngoài cửa xe, nói với Ngô Thanh Chi: "Anh đi mua hạt dẻ rang đường cho tôi!"
Ngô Thanh Chi ngạc nhiên: "Em vẫn còn muốn ăn?"
Trì Dung đỏ mặt la lên: "Kệ tôi! Tôi mang về nhà ăn không được sao, tóm lại tôi muốn ăn hạt dẻ rang đường! Anh có nhận phạt hay không!"
Tài xế hiểu ý, kéo phanh tay định xuống xe đi mua hạt dẻ, ai ngờ Trì Dung túm lấy Ngô Thanh Chi nói: "Tôi không cần tài xế mua, tôi muốn chính anh đi mua cho tôi cơ!"
Tài xế lộ ra vẻ mặt kinh ngạc tột độ, thầm nghĩ tính khí Thiếu phu nhân cũng ra gì đấy, lại dám sai bảo Thiếu gia, cứ xem có mời nổi ngài ấy không.
Nếu Thiếu gia đồng ý, thật đáng khen ngợϊ ȶìиᏂ cảm vợ chồng thắm thiết, lại có thể cưng chiều vợ đến mức này.
Ai ngờ, Ngô Thanh Chi cảm thấy Trì Dung đang làm nũng với mình, nên rất vui vẻ đi chạy việc vặt.
Anh sải đôi chân dài bước hai bước đến trước mặt người bán hàng rong, rút ví tiền ra nói: "Cân hạt dẻ."
Người bán hàng thấy Ngô Thanh Chi bước xuống từ xe hơi, toàn thân toát ra vẻ quý phái, ăn mặc sang trọng, tưởng anh là công tử bột không biết gạo châu củi quế đắt đỏ thế nào, mở mồm hét một giá trên trời, vội vàng múc hai muôi hạt dẻ gói lại, đưa cho Ngô Thanh Chi.
Ngô Thanh Chi là dân làm ăn, đâu lạ gì cái bàn tính của người bán hàng rong, anh nhìn thấu nhưng không vạch trần, sảng khoái trả tiền rồi quay lại xe.
Ngô Thanh Chi vừa lên xe, Trì Dung ngửi thấy mùi thơm ngọt nóng hổi, nhưng vẫn làm ra vẻ rất rụt rè hỏi anh: "Hạt dẻ bao nhiêu tiền một cân?"