Nhưng vừa quay đầu lại, lại thấy Trì Dung vô cùng khó xử, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng sợ đến trắng bệch. Trì Nhị gia đang định mở miệng thì bị Ngô Thanh Chi cướp lời: "Đừng sợ. Trì Dung, có chuyện gì em cứ nói với anh."
Trì Dung tủi thân nói: "Tôi... tôi không muốn quay lại trường sớm như vậy..."
Trì Nhị gia kinh hãi, mắng xối xả: "Á à, giỏi lắm con bé này! Chú tưởng cháu chỉ ham chơi, đến lúc cần học vẫn sẽ học! Giờ gả chồng rồi, thấy có người chống lưng, dám bỏ học luôn đấy hả!"
Trì Dung chực khóc: "Cháu không dám đến trường đâu! Các bạn học đều đang bàn tán sau lưng cháu!"
Cả phòng im phăng phắc.
Trì Nhị gia á khẩu không trả lời được, trong lòng Ngô Thanh Chi cũng sáng như gương.
Ngô Thanh Chi tự biết chuyện do mình mà ra, nên vạn sự đều chiều theo Trì Dung, bèn nhẹ nhàng nói: "Trì Dung à, lời Nhị gia nói là đúng, ta vẫn phải đến trường học. Nếu em không tình nguyện, anh xin gia hạn thêm vài ngày cho em, được không?"
Ngô Thanh Chi dỗ dành như dỗ trẻ con, vuốt ve đỉnh đầu Trì Dung, điều này khiến cô rất hưởng thụ. Trì Dung đáng thương nhìn Ngô Thanh Chi nói: "Thật không?"
Ngô Thanh Chi cười: "Anh lừa em bao giờ chưa."
Trì Dung quay sang nhìn Trì Nhị gia mong chờ: "Chú hai, cháu cầu xin chú đấy."
Trong lòng Trì Nhị gia chua xót. Con bé Trì Dung từ nhỏ đã là bảo bối trong nhà, ông ấy lại coi Trì Dung như con gái ruột mà chăm sóc, nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, nay ra nông nỗi này, ông ấy nào đâu muốn thấy.
Nhưng dù có ngàn vạn bất đắc dĩ vạn phần không nỡ, Trì Khắc Trung ông cũng là một trong những kẻ đầu têu. Giá như hôm đó ông ấy có thể đánh đuổi tên họ Tưởng kia ra khỏi cửa...
Cuối cùng, Trì Nhị gia đành thở dài một tiếng: "Đều nghe theo cháu, khi nào cháu muốn về trường thì về."
Ông ấy dừng một chút, chợt mở miệng nói, nhưng là nói với Ngô Thanh Chi: "Ngô thiếu gia, cũng xin cậu chăm sóc tốt cho A Dung nhà tôi."
Ngô Thanh Chi khẽ gật đầu: "Nhị gia yên tâm, có tôi ở đây, sẽ không để Trì Dung chịu một chút uất ức nào."
Trước khi đi, dì Trần cầm hộp đồ ăn đựng bánh đường đỏ tới, mặt mày hớn hở, nói với Trì Dung: "Trên hộp thức ăn này vẽ hình uyên ương, phối với món điểm tâm dì đặc biệt làm này, ôi chao cái ngụ ý này, cái ngụ ý này quả thực tốt không gì bằng! Hỷ sự trùng phùng, cháu nói có đúng không cái Dung!"
Trì Dung hơi muốn từ chối, nhưng bị Ngô Thanh Chi ngăn lại.
Anh khách sáo nhận lấy hộp thức ăn, lại không nói không rằng ôm lấy vai Trì Dung, tỏ ra hai người vô cùng thân mật, cười nói: "Trì Dung hay xấu hổ, tôi thay cô ấy cảm ơn dì."
Dì Trần thấy vậy càng thêm vui vẻ: "Ôi chao cô gia nói đúng quá, hôm nay con bé Dung nhà tôi về nhà cứ như biến thành người khác vậy! Không ngờ con bé Dung nhà tôi may mắn thế mà lại gặp được một đức lang quân tốt thế này! Tôi trông cái Dung lớn lên, hồi nhỏ ông cụ nhà cứ lo lắng không thôi, cứ sợ cái Dung nghịch ngợm quá không gả cho ai được, không ngờ chớp mắt cái, ôi chao, cái Dung đã thành cô gái dịu dàng thế này rồi!"
Dì Trần cứ lải nhải mãi không dứt, Trì Nhị gia vội vàng cho người tiễn bà ấy đi. Bọn họ chào từ biệt Trì Nhị gia, rồi lên xe trở về.
Trên đường đi, Trì Dung cứ ôm bụng co ro một góc, cũng chẳng nói năng gì. Ngô Thanh Chi hỏi: "Trì Dung à, bụng khó chịu sao?"
Trì Dung rầu rĩ đáp: "Đâu có, anh đừng quản tôi."
Cô nói vậy Ngô Thanh Chi càng muốn làm cho rõ, bèn đưa tay kéo tay cô. Trì Dung vừa vặn vẹo vừa né tránh, la lên: "Anh đừng kéo tay tôi, tôi không sao, anh đừng quản tôi, đồ lưu manh, anh thế này là phi lễ..."