- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 33: Không dám 1
Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
Chương 33: Không dám 1
Ngô Thanh Chi thản nhiên đáp: "Dần dần rồi sẽ hiểu."
Trong mắt Ngô Thanh Chi ẩn chứa ý cười lấp lánh, điều này càng khiến Trì Nhị gia lửa giận bốc ngùn ngụt. Ông ấy túm lấy cà vạt của Ngô Thanh Chi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mẹ kiếp, thằng nhãi này, nếu cậu dám có ý đồ xấu với A Dung nhà tôi, có tin ông cầm dao chém chết cậu không!"
Ngô Thanh Chi che chở đóa hoa trong tay, không đôi co với Nhị gia, chỉ nói: "Trì Dung là vợ tôi, tôi chỉ đối đãi tốt với cô ấy."
Anh không đánh trả, Trì Nhị gia nổi trận lôi đình, nắm đấm đã vung lên, ánh mắt Ngô Thanh Chi tĩnh lặng như nước, cũng không có ý tránh né.
Ngay lúc không khí căng thẳng tột độ này, bên ngoài sảnh chợt truyền đến tiếng gọi của Trì Dung: "Ăn cơm thôi!"
Trì Nhị gia lập tức buông Ngô Thanh Chi ra, bốn bề im ắng.
Ngô Thanh Chi nhanh chóng chỉnh lại vạt áo, lại cẩn thận cài đóa hoa hồng về trước ngực, sắc mặt như thường nói: "Nhị gia, tôi đi trước một bước."
Ngô Thanh Chi vừa bước ra dưới mái hiên, đã thấy Trì Dung cầm một miếng bánh ngọt vẫy tay với ạm. Ngô Thanh Chi không nhịn được nở nụ cười.
Trì Dung thấy Ngô Thanh Chi bình an vô sự, tưởng anh và chú hai trò chuyện rất vui vẻ, tảng đá trong lòng rơi xuống, lon ton chạy đến bên cạnh Ngô Thanh Chi, đưa miếng bánh ngọt trong tay cho anh: "Anh mau nếm thử đi, bánh dì Trần làm đấy, ngọt dẻo ngon lắm, không ngấy chút nào đâu, thật sự rất ngon."
Ngô Thanh Chi nói: "Anh chưa rửa tay."
Trì Dung hiểu ý anh, hào phóng giơ cao tay lên, đưa bánh ngọt đến bên miệng Ngô Thanh Chi: "Rồi rồi biết rồi, tôi đút cho anh là được chứ gì. Nè, có phải ngon lắm không, đây là bí phương độc quyền của dì Trần đấy, người khác không làm được đâu."
Ngô Thanh Chi ăn bánh ngọt, thỏa mãn nói: "Ngon lắm, lúc về mang theo một ít."
Anh nắm lấy tay Trì Dung đi về phía phòng ăn. Trì Dung khựng lại một chút, nhưng không vùng ra.
Dưới mái hiên, Trì Nhị gia nhìn theo bóng lưng hai người họ từ xa, nhất thời không biết là nên vui hay nên lo.
Trên bàn cơm không ai nói chuyện, Ngô Thanh Chi tâm vô tạp niệm, chỉ lo gắp thức ăn cho Trì Dung, trông lại như đảo khách thành chủ. Trì Nhị gia thấy vậy cũng làm theo, chẳng mấy chốc, trong bát Trì Dung đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
Trì Dung nhìn hai người đang kèn cựa nhau như nhìn thấy ma, cảm thấy bữa cơm này ăn như ngồi trên đống lửa, nhưng lại không dám không ăn, đành cắm cúi và cơm.
Ba của Trì Dung vẫn chưa từ Đức trở về, hôm nay lại mặt cũng chỉ ăn một bữa cơm đạm bạc đơn giản, ăn xong là phải đi rồi.
Ngô Thanh Chi uống thuốc dưới sự nhắc nhở của Trì Dung. Trì Nhị gia giả vờ giả vịt hàn huyên với anh vài câu, không ngoài chuyện ăn mặc đi lại vụn vặt, Ngô Thanh Chi lẳng lặng lắng nghe, rồi gật gật đầu, vẻ mặt tỏ ra đã hiểu.
Trì Nhị gia càng nói càng không nén được lửa giận, bèn quay sang nói với Trì Dung: "Chú xin nghỉ cho cháu trên trường, đến mai là hết phép rồi, bài vở của cháu phải lo mà bắt kịp đi."
Lời này làm Trì Dung giật mình: "Ngày mai á? Sao nhanh thế ạ!?"
Trì Nhị gia cười lạnh: "A Dung, chú hai đã tính toán hết cho cháu rồi, lại mặt xong là quay lại trường học. Kết hôn đâu quan trọng bằng việc học, thời buổi này con gái phải đọc nhiều sách, học được đạo lý thì mới thoát khỏi kẻ vô lại, thoát khỏi phong kiến."
Trì Nhị gia bóng gió mắng Ngô Thanh Chi, cuối cùng cũng xả được một cơn tức trong lòng. Ông ấy thấy mặt mũi Ngô Thanh Chi vô cảm, tưởng người này không còn lời nào để nói, thầm mừng trong bụng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 33: Không dám 1