Trì Dung quả thực rất sợ chú hai nhà mình làm khó Ngô Thanh Chi. Ngô Thanh Chi đối tốt với cô, về tình về lý, Trì Dung đều có chút thiên vị anh.
Trì Dung không tình nguyện rời đi. Với cái tính nết của Ngô Thanh Chi, im thin thít chỉ biết ngồi nghe, hiếm khi mở miệng, mà mở miệng là giọng điệu lạnh nhạt hờ hững, chắc chắn sẽ chọc giận chú hai. Nhưng chú hai đã trợn mắt thổi râu ra hiệu rồi, cô đành phải lui ra ngoài.
Trì Dung còn chưa đến gần nhà bếp đã ngửi thấy mùi thơm, đến gần nhìn xem, quả nhiên dì Trần đã túc trực bên bếp lò bận rộn từ lúc nào.
Dì Trần thấy tiểu thư nhà mình về lại mặt, không khỏi mừng rỡ, vội vàng lấy từ trong xửng hấp ra một đĩa bánh đường đỏ nói: "Cái Dung mau nếm thử, đây là bánh gạo làm từ táo đỏ đường đỏ, ngụ ý tốt lắm đấy!"
Trì Dung đỏ mặt, nũng nịu nói: "Ngụ ý với cái gì chứ, cháu chỉ thích ăn món này thôi!"
Trì Dung tuy bị ép gả thật, nhưng mấy ngày nay nàng sống quả thực rất tự tại, nên tâm trạng cũng rất tốt, bèn nói thêm: "Dì Trần ơi, dì làm chút canh thịt viên được không, Ngô Thanh Chi ăn uống đạm bạc lắm, y hệt ông nội cháu vậy, dì trổ tài cho anh ấy thưởng thức, chắc chắn anh ấy sẽ thích."
Dì Trần cười tít mắt: "Thật không ngờ cái Dung lại chu đáo thế, cháu đợi đấy, dì đi thái thịt ngay, để cô gia cũng được nếm thử tay nghề của nhà họ Trì chúng ta."
Nói xong, dì Trần đậy nắp nồi canh trên bếp rồi đi rửa thịt nạc. Trì Dung không tiện nói gì thêm, đành cam chịu đứng bên cạnh phụ bếp.
Lúc này trong chính sảnh, chỉ còn lại tiếng rào rạo của hai quả hạch đào trong tay Trì Nhị gia. Ngô Thanh Chi chỉ lo uống trà Trì Dung rót, khóe môi cười sâu.
Ngô Thanh Chi vừa cười, Trì Nhị gia càng thêm bực bội, càng nhìn chằm chằm vào anh.
Trì Nhị gia chợt thấy trên vạt áo vest của Ngô Thanh Chi có cài một đóa hoa hồng tím nhạt, trông rất quen mắt, ngẫm nghĩ một hồi, đóa hoa này lại trùng khớp với đóa hoa cài trên tóc mai Trì Dung.
Lần này Trì Nhị gia không ngồi yên được nữa, lập tức mở miệng: "Ngô thiếu gia, tôi không vòng vo với cậu. Chuyện làm ăn, đa tạ cậu đã đỡ nhà họ Trì một phen, Trì Khắc Trung tôi nhất định có qua có lại, cho nên, chuyện của A Dung cũng xin cậu giơ cao đánh khẽ."
Ngô Thanh Chi nuốt ngụm trà nóng, nhướng mày cười nói: "Nhị gia nói quá lời rồi."
Trì Nhị gia thấy anh cố tình giả ngu, bèn quát khẽ: "Nếu Ngô thiếu gia chỉ là vui đùa, thì cứ việc đi cưới vợ hiền khác, trả A Dung nhà tôi về đây! Nhà họ Trì tôi cũng làm ăn với người Tây, không theo cái gì mà tam tòng tứ đức, cùng lắm thì đưa con bé sang Đức du học là xong! Chỉ xin nếu Ngô thiếu gia có ý định khai chi tán diệp với người khác, thì đừng lôi kéo A Dung nhà tôi vào!"
Ngô Thanh Chi không nói gì, chỉ gỡ đóa hoa nhỏ trước ngực xuống đặt trong lòng bàn tay vuốt nhẹ, hồi lâu sau, anh xoè lòng bàn tay ra, nói với Trì Nhị gia: "Nhị gia có biết, Trì Dung đối với tôi là gì không?"
Lời này không giả. Dù Trì Nhị gia có ngàn vạn thành kiến với Ngô Thanh Chi, cũng có thể nhìn ra Trì Dung rất thân thiết với anh, bởi nếu Ngô Thanh Chi đối xử không tốt với cô, thái độ của cô đã không như vậy.
Nhưng Trì Nhị gia lăn lộn nam bắc bao năm, hạng người khẩu phật tâm xà như Ngô Thanh Chi, dưới lớp vỏ bọc vàng ngọc ẩn giấu dã tâm còn lớn hơn trời, ông ấy gặp nhiều nhất.
Trì Nhị gia nóng lòng bảo vệ cháu gái, bèn giận dữ nói: "A Dung chỉ là một nữ sinh mười tám tuổi, chưa gặp được mấy người, thì hiểu cái gì là tình tình ái ái!"