Trì Dung lải nhải một hồi, mới nhớ ra mình đang làm phiền Ngô Thanh Chi làm việc, lại nói: "Chú hai còn chê tôi nói nhiều, có phải ồn ào lắm không?"
Ngô Thanh Chi không tiếp lời cô, chỉ nhìn vào mắt cô nghiêm túc nói: "Trì Dung à, em rất tốt."
Trì Dung nghe mà như lọt vào sương mù, bản thân cô cũng chẳng nghĩ ra mình tốt ở điểm nào, lại sợ nói chuyện tiếp sẽ làm lỡ việc của Ngô Thanh Chi, bèn ngơ ngác gật đầu.
Ngô Thanh Chi lại nhìn cô thêm vài lần, cuối cùng thấy cô không có động tĩnh gì nữa, mới cúi đầu tiếp tục làm việc.
Mắt thấy đã gần trưa, Ngô Thanh Chi thu dọn tài liệu mang xuống phòng nghị sự ở tầng một cất kỹ, rồi sai bảo hạ nhân khiêng từng thùng quà cáp chất lên xe hơi.
Trì Dung rất thắc mắc, bèn hỏi anh: "Mấy thứ này là gì vậy? Tôi đưa anh về nếm thử canh dì Trần nấu thôi, đâu có thu tiền của anh, anh mang nhiều thùng thế này làm gì, khách sáo quá, phiền phức ghê."
Ngô Thanh Chi đáp: "Đây là quy tắc."
Anh nghĩ một chút, rồi nói tiếp: "Nhị gia nói ba em đã chuẩn bị lên đường về nước rồi, đợi ông ấy về đến nơi, lúc đó sẽ chuẩn bị thêm một ít nữa."
Trì Dung cảm thấy Ngô Thanh Chi có chút quá cứng nhắc, ăn bát canh thịt viên thôi mà cũng phải quy tắc này quy tắc nọ, bày vẽ phô trương thế này, thật kỳ quặc.
Nhưng nghe Ngô Thanh Chi nhắc đến ba mình, cô ngạc nhiên hỏi: "Ba tôi sắp về rồi ư? Vội về làm gì chứ, ông ấy còn muốn định cư ở Đức mà."
Ngô Thanh Chi không tiếp được lời của Trì Dung, đành đẩy cô vào ghế sau xe hơi, bản thân cũng ngồi vào theo, chỉ nói: "Con gái gả chồng, chắc chắn cha phải về rồi."
Xe hơi chạy thẳng đến nhà họ Trì ở phía nam thành phố. Xe còn chưa dừng hẳn, Trì Dung đã thấy chú hai của mình đứng lù lù trước cổng như một vị môn thần từ xa.
Trì Dung rất ngạc nhiên, hóa ra chú hai cũng có thể đứng thẳng như tùng bách thế kia. Ngày thường lúc nào chú hai cũng ra vẻ ông lớn, y như thổ phỉ, chẳng giống môn thần chính khí lẫm liệt chút nào.
Trì Dung vừa xuống xe, Trì Nhị gia đã vác cái mặt hung thần ác sát đón đầu: "Về rồi đấy à!"
Trì Dung đáp: "Về rồi đây về rồi đây, chú còn làm bộ làm tịch..."
Trì Nhị gia ném cho cô một ánh mắt sắc lẹm khiến cô im bặt, rồi kéo tay Trì Dung giấu ra sau lưng mình.
Ngô Thanh Chi chỉ đạo hạ nhân khiêng quà cáp đến trước cửa, khách sáo nói: "Chào Nhị gia."
Trì Nhị gia không đáp, chỉ hừ một tiếng.
Lúc này Trì Dung mới vỡ lẽ, hóa ra chú hai đang muốn ra oai trước Ngô Thanh Chi.
Trì Dung thầm nghĩ, cái này có tác dụng gì chứ, Ngô Thanh Chi căn bản không ăn chiêu này. Với cái tính xấu ngầm của Ngô Thanh Chi, địch động anh không động, địch mệt đến không động đậy nổi nữa anh mới động.
Mấy bản lĩnh này, Trì Dung đã được chứng kiến khi Ngô Thanh Chi họp hành rồi.
Quả nhiên, Ngô Thanh Chi không giận, không kiêu ngạo cũng không tự ti phất tay một cái, hạ nhân bèn khiêng quà cáp tiến vào cửa lớn nhà họ Trì.
Thần sắc Ngô Thanh Chi thản nhiên, quay sang Trì Nhị gia nói: "Mời Nhị gia."
Nói xong thì bước qua ngạch cửa trước, hoàn toàn không có vẻ sợ sệt, trông ra còn có vẻ đảo khách thành chủ.
Trì Nhị gia tức anh ách trong lòng, chỉ cảm thấy tên họ Ngô này đang khıêυ khí©h mình, bèn kéo Trì Dung lại mắng nhỏ: "Đấy đấy đấy, cháu xem cháu gả cho cái thứ gì kia! Giữa trưa nắng nôi mà vác cái mặt ngựa dài thượt ra, xui xẻo chết đi được! Ông đây nhìn cái mặt dài của nó là biết không phải loại tốt lành gì rồi!"