- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 3: Cầu gả 1
Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
Chương 3: Cầu gả 1
Nói xong, anh ta dẫn đám người hầu nghênh ngang rời khỏi sảnh.
Trì Nhị gia tức đến nghẹn thở. Ông chỉ kịp chửi một câu “đồ khốn” rồi cả người mềm nhũn, đổ sụp xuống chiếc ghế thái sư: “Con nhóc này, cháu còn muốn sống nữa không hả!”
Bị chú hai mắng bất ngờ, Trì Dung sợ đến bật khóc. Miệng vừa mở ra, cô đã gào lên nức nở: “Cháu muốn sống hay không đâu phải do cháu quyết định!”
Trì Nhị gia gắng gượng vắt chéo chân, đột nhiên cởi một chiếc giày, ném “bốp” xuống chân Trì Dung: “Hắn ta thật sự dám nổ súng sao? Chẳng qua chỉ để dọa một đứa nhóc như cháu thôi! Bây giờ cháu đồng ý rồi, mấy hôm nữa ba cháu trở về từ Đức, chú biết ăn nói với ông ấy thế nào đây!”
Lời này quả không sai. Dù vẫn còn sợ hãi, Trì Dung cũng dần hiểu ra mình đã rơi vào bẫy của người khác.
Cô nức nở, giọng run rẩy: “Vậy… vậy bây giờ cháu phải làm sao ạ?”
Trì Nhị gia càng thêm tức giận. Ông đổi chân vắt chéo, lại cởi chiếc giày còn lại ném về phía Trì Dung: “Chuyện gì cũng không biết mà dám đồng ý! Nghe nói tên Ngô thiếu gia đó đã ba mươi tuổi mà đến giờ vẫn chưa có vợ. Dân làm ăn buôn bán, nhà nào cũng tính toán kỹ lưỡng lắm!”
“Nếu mạng Ngô thiếu gia đó lớn, sống sót được, thì cháu gả đi cũng coi như xong. Nhà họ Trì chúng ta lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, cũng là gia đình có danh có tiếng ở Nhạc An, thằng nhóc đó không dám đối xử tệ với cháu đâu, cùng lắm là cưới thêm hai bà vợ lẽ, cháu vẫn là bà cả.”
“Nhưng nếu hắn ta chết bệnh, cháu sẽ phải ở góa. Nếu ông già nhà hắn chưa đi trước, cháu còn phải hầu hạ cả cha chồng! Chú nghe nói tên Ngô thiếu gia này đã sốt cao mấy ngày không dứt. Chưa nói đến chuyện hậu sự, chỉ riêng cái thân hình nhỏ bé của cháu, nếu bị lây bệnh thì phải làm sao!”
Trì Dung lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Đã đến nước này rồi, chú còn dọa cháu nữa!”
Trì Nhị gia nghe xong, lại muốn ném giày nhưng chân đã không còn chiếc nào. Ông bèn dùng mắt ra hiệu cho Trì Dung xỏ giày lại cho mình, miệng vẫn lẩm bẩm chửi rủa: “Hồi chú còn trẻ cùng ông nội mày kinh doanh ở Nam Dương, từng gặp một loại bệnh dịch, lây lan rất nhanh, triệu chứng sốt cao không dứt, y hệt như bệnh tình của tên Ngô thiếu gia kia.”
“May mà người phương Tây sớm đã có cách chữa trị. Gia sản nhà họ Ngô lớn như vậy, thế nào cũng sẽ tìm thầy chữa bệnh cho đứa con trai độc nhất của họ. Cháu đã đồng ý rồi thì chỉ có thể nhắm mắt đưa chân, gả qua đó thôi.”
Mắt Trì Dung vẫn còn đẫm lệ: “Cháu sợ.”
Trì Nhị gia thở dài, xoa đầu cô đầy thương xót: “A Dung, là chú hai bất tài, không bảo vệ được cháu. Thực sự không được, chú hai sẽ đưa cháu đi du học. Cháu cứ ở lì bên nước ngoài, trời có sập xuống, đã có chú hai chống đỡ cho cháu!”
Cha của Trì Dung là một giáo sư chuyên nghiên cứu tiếng Đức, thường xuyên đi công tác ở Đức. Mẹ cô mất sớm, nên từ nhỏ Trì Dung đã lớn lên bên cạnh chú hai Trì Khắc Trung.
Cả người Trì Khắc Trung toát ra vẻ giang hồ, nhưng lại một lòng muốn nuôi dạy Trì Dung thành một tiểu thư danh giá, duyên dáng. Nào ngờ trẻ con thường học theo người lớn, Trì Dung chỉ lớn lên thành một cô tiểu thư bướng bỉnh, ngang ngược. Dù Trì Khắc Trung không ít lần đánh mắng, nhưng trong lòng Trì Dung, ông vẫn là người cô thương quý nhất.
Lòng Trì Dung chợt dâng lên một nỗi chua xót, nhưng cô đột nhiên đổi giọng: “Cháu không sợ bệnh tật, cháu sợ hôn nhân sắp đặt. Nếu chú bị ép cưới, chú không sợ sao?”
Trì Nhị gia nghe xong, vẻ mặt lộ rõ vẻ chán ghét, lại ném chiếc giày vừa xỏ xuống đất: “Nếu chú mà bị ép cưới, thì nhà họ Trì này đâu chỉ còn lại một mình cháu để nối dõi tông đường!”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 3: Cầu gả 1