Ngô Thanh Chi cười đáp: "Không có gì."
Hai người trở về phòng, Ngô Thanh Chi dựa vào ghế sô pha, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi. Trì Dung không nỡ làm phiền anh nữa, bèn nhẹ chân nhẹ tay đi tắm.
Lúc Trì Dung bước ra, thấy Ngô Thanh Chi đang cầm một miếng bánh đào ăn vội cùng với nước trà. Anh ăn rất gấp, có vài phần như hổ đói vồ mồi, trên miệng dính đầy vụn bánh.
Trì Dung hỏi: "Có phải anh vẫn chưa ăn tối không?"
Ngô Thanh Chi đáp nhanh một câu "Không sao", nuốt vội miếng bánh đào, lại lấy thuốc uống, rồi mới đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, tiếng nước chảy rào rào vang lên.
Trì Dung vô cùng áy náy. Lẽ ra cô phải nghĩ đến chuyện này, Ngô Thanh Chi đi mua đồ ăn vặt cho cô, chắc chắn là chưa kịp ăn tối. Không chỉ vậy, có lẽ đến cả cơm trưa Ngô Thanh Chi cũng chưa được ăn tử tế.
Trì Dung túm chặt vạt áo đứng đợi bên ngoài. Ngô Thanh Chi tắm xong, vừa mở cửa đã thấy dáng vẻ đáng thương của cô: "Sao thế Trì Dung?"
Trì Dung nói: "Xin lỗi, anh rõ ràng là người bệnh, tôi lại còn sai bảo anh chạy việc vặt."
Trì Dung cúi gằm mặt, vô cùng buồn bã.
Một bóng râm mang theo hương xà phòng bao trùm lêи đỉиɦ đầu cô, Ngô Thanh Chi cúi người thì thầm bên tai cô: "Trì Dung, anh là chồng của em, những gì em muốn anh đều sẽ cho em, sao gọi là sai bảo được."
Trì Dung vội vàng ngẩng đầu muốn biện giải đôi lời, lại thấy đôi mắt phượng của Ngô Thanh Chi đang cười rất dịu dàng.
Ngô Thanh Chi đưa tay xoa đầu cô: "Ngủ đi, ngày mai anh đưa em về lại mặt."
Trì Dung được anh dỗ dành như vậy, tim đập thình thịch, chỉ đành đỏ mặt trốn vào thư phòng.
Sáng sớm hôm sau, Trì Dung không ngủ nướng nữa, thay một bộ sườn xám nhỏ màu trắng ánh trăng rồi bước ra khỏi phòng.
Không ngờ Ngô Thanh Chi đã dậy từ sớm, mặc một bộ âu phục vải nỉ mỏng màu xám nhạt ngồi trên ghế sô pha uống trà. Bốn mắt nhìn nhau, trang phục của hai người trông lại rất xứng đôi.
"Trì Dung, chào buổi sáng." Ngô Thanh Chi nói.
Trì Dung vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, có chút mơ màng, chỉ gật đầu một cái rồi vội đi rửa mặt.
Đợi cô bước ra, Ngô Thanh Chi bảo: "Trì Dung, em nhắm mắt lại đi."
Trong lòng Trì Dung ghét bỏ, thầm nghĩ anh đã từng này tuổi rồi, còn bày đặt trò lãng mạn của thiếu nữ mới lớn.
Nhưng cô lại nghĩ, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, huống hồ hôm qua còn nợ Ngô Thanh Chi một ân tình, bèn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Trì Dung chỉ cảm thấy bên tai sột soạt, khi mở mắt ra, Ngô Thanh Chi đã cài lên tóc mai cô một đóa hoa nhỏ vừa mới hái.
Nhà họ Ngô trồng rất nhiều loại hoa hồng quý, trong đó có vài gốc là giống của phương Tây, màu sắc không rực rỡ như mẫu đơn, mà là màu tím nhạt thanh nhã.
Đóa hoa hôm nay, chính là hái từ gốc cây đó, tôn lên vẻ thanh tú đáng yêu của Trì Dung.
Bữa sáng hôm nay ăn bánh trôi rượu nếp, Trì Dung rất thích đồ ngọt, không kìm được ăn thêm một bát. Ngô Thanh Chi vẫn chỉ ăn đúng một bát không nhiều không ít, ăn xong là mở công văn ra bắt đầu phê duyệt.
Trì Dung cảm thấy anh rất kỷ luật, tiếc là mang cái số vất vả của con nhà giàu, trong lòng vừa sinh ra sự kính nể lại vừa cảm thán muôn phần.
Ngô Thanh Chi ngẩng đầu nhìn Trì Dung một cái, thấy cô có vẻ muốn nói lại thôi, tưởng Trì Dung đang sốt ruột muốn về nhà, bèn nói: "Anh đã gửi thiệp rồi, mười giờ sẽ về lại mặt."
"Không vội không vội, tôi không vội đâu." Trì Dung chẳng hề nhận ra mình đã có thể nói chuyện cưới xin với Ngô Thanh Chi một cách bình thường như vậy, chỉ nhìn chằm chằm vào ngòi bút đang bay lượn của anh mà nói: "Trước đây tôi chỉ biết chơi, chưa bao giờ thấy việc kinh doanh trong nhà quan trọng, giờ thấy ngày nào anh cũng dậy sớm làm việc thế này, mới biết ba và chú hai vất vả thế nào. Mọi người đều đang làm việc, hình như chỉ có tôi là không biết gì, chẳng có tác dụng gì cả."