Trì Dung thấy chiếc giường của Ngô Thanh Chi rất lớn, bèn nhảy lên lăn lộn mấy vòng, xong xuôi lại vội vàng leo xuống kéo phẳng ga giường, làm ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trì Dung trông mong chờ đợi, đến khi trời tối hẳn mới thấy chiếc xe hơi ban sáng chạy vào sân. Ngô Thanh Chi xách hai túi giấy đựng đồ ăn xuống xe, theo sau là Tưởng Mạnh Quang và Tưởng Hưng Quang.
Cô không nghe thấy ba người bọn họ nói gì, chỉ lờ mờ thấy Tưởng Hưng Quang mở toang hết cửa xe ra để cho thoáng, rồi mới cùng Ngô Thanh Chi đi vào nhà.
Trì Dung vội vàng chui vào thư phòng, ôm lấy cuốn "Truyện cổ Grimm", làm ra vẻ hai tai không nghe không biết chuyện ngoài cửa sổ, nhưng thực chất tai và mắt đều tập trung vào động tĩnh bên ngoài.
Một lát sau, cửa phòng ngủ mở ra. Trì Dung chưa nghe thấy tiếng Ngô Thanh Chi gọi, đã nghe thấy tiếng Tưởng Hưng Quang chửi ầm lên: "Ê nhãi ranh họ Trì kia! Xuống lầu mà ăn đậu hũ thối của cô đi!"
Trì Dung nghe thấy vậy cũng chẳng thèm giả bộ nữa, ném sách xuống lao ra ngoài, cười đắc ý với Tưởng Hưng Quang: "Mời anh cùng ăn nhé!"
Trì Dung chạy xuống cầu thang, Ngô Thanh Chi đang đứng ở cửa chính, ý cười dạt dào.
Tưởng Hưng Quang chỉ vào túi giấy trong tay Ngô Thanh Chi, trừng mắt giận dữ: "Trong xe ông đây toàn mùi phân rồi đấy!"
Trì Dung mặc kệ cái tên đấy, lon ton chạy đến bên cạnh Ngô Thanh Chi chờ đợi. Chỉ thấy Ngô Thanh Chi xé túi giấy, lấy ra hai bát đậu hũ thối và một gói bánh đào xốp, nói: "Anh thấy bánh đào vừa nướng xong, nên mua luôn một thể."
Tưởng Mạnh Quang đứng bên cạnh nói: "Anh cứ chiều hư cô nhóc ấy đi!"
Tưởng Hưng Quang cũng không cam lòng nói: "Bánh đào nướng nóng hổi để cùng đậu hũ thối, chẳng phải cũng thành một mùi phân sao!"
Trì Dung vui vẻ cầm xiên tre xiên một miếng đậu hũ thối ăn ngon lành. Cô lén nhìn Ngô Thanh Chi một cái, thấy thần sắc anh vẫn thản nhiên, dường như chẳng có gì khác lạ.
Trì Dung cảm thấy ăn một mình không hay lắm, bèn rụt rè hỏi anh: "Anh có muốn nếm thử không?"
Trì Dung hỏi câu này cũng có vài phần thấp thỏm, dù sao người như Ngô Thanh Chi, một công tử thế gia, một "ông cụ non" không vướng khói lửa nhân gian, đi mua đậu hũ thối đã là kỳ quan, nói gì đến chuyện ăn đậu hũ thối, cảm thấy rất không phù hợp.
Ai ngờ Ngô Thanh Chi không hề từ chối, trên mặt cũng chẳng có chút biểu cảm ghét bỏ nào, cầm xiên tre ăn thử một miếng, ăn xong còn nói: "Cũng ngon đấy chứ, Hưng Quang, cậu cũng nếm thử xem."
Tưởng Hưng Quang làm bộ buồn nôn: "Ngô Thanh, anh điên rồi, anh cứ chiều con nhóc ấy đi, chiều nữa đi! Anh xem cái vẻ đắc ý của con nhóc đó kìa! Mang ra chỗ khác ngay, có đánh chết tôi cũng không ăn."
Trì Dung càng đắc ý: "Không ăn thì thôi, đỡ có người tranh ăn với tôi!"
Ngô Thanh Chi thấy cô giở tính trẻ con, cười nói: "Không phải lo, có hai bát mà."
Bệnh của Ngô Thanh Chi chưa khỏi hẳn, phải kiêng đồ cay nóng, nên nếm thử một miếng rồi thôi.
Tưởng Mạnh Quang nghĩ Trì Dung vóc người nhỏ bé thế kia, sức ăn chắc không lớn, anh ấy sợ lãng phí nên miễn cưỡng cầm xiên tre nếm thử một miếng. Ai ngờ vừa đưa vào miệng đã thấy hương vị vô cùng thơm ngon, bèn xúi giục ông em trai Hưng Quang cũng ăn thử. Hai bát đậu hũ thối cứ thế bị Trì Dung và hai anh em họ chia nhau ăn sạch sành sanh.
Trong nhà đã được thông gió, Ngô Thanh Chi lại cùng anh em họ Tưởng bàn bạc thêm chút việc công, cuộc trò chuyện mới tan.
Trì Dung thấy không còn người ngoài, mới ngượng ngùng xoắn xuýt ngón tay nói: "Cảm... cảm ơn anh nhé, đã mua đậu hũ thối cho tôi."