Vẻ mặt Ngô Thanh Chi nghiêm nghị, cũng không nhìn Trì Dung, vội vàng nhận lấy đồ đạc rồi theo Tưởng Mạnh Quang chạy xuống lầu, ném lại cho Trì Dung một câu: "Không cần đợi anh." Rồi bóng người đã khuất sau cầu thang.
Trì Dung nhoài người bên cửa sổ, nhìn Ngô Thanh Chi lên xe hơi, thầm nghĩ: Đợi cái gì mà đợi, ai thèm đợi ông già nhạt nhẽo như nước ốc nhà anh.
Thế nhưng, miệng thì nói không muốn gặp Ngô Thanh Chi, nhưng đến khi chỉ một mình mình dùng cơm, Trì Dung lại thấy nhạt miệng đắng lòng, ăn qua loa vài miếng rồi sai hạ nhân dọn bàn.
Một mình thực sự quá buồn chán, Trì Dung bèn ra đại sảnh nghịch đàn dương cầm một lúc, dùng từng ngón tay chọt ra giai điệu bài "Twinkle Twinkle Little Star”.
Trì Dung chẳng có chút năng khiếu âm nhạc nào. Hồi nhỏ đồng nghiệp người Đức của ba từng dạy cô đàn piano, nhưng Trì Dung chẳng học được gì, chỉ học được mỗi cách bắt nạt đứa con nít tóc vàng mắt xanh nhà chú Muller.
Trì Dung đợi mãi đến hoàng hôn vẫn chưa thấy tin tức gì của Ngô Thanh Chi.
Cô lật xem cuốn sổ nhỏ bên cạnh điện thoại, trên đó ghi rất nhiều số cần thiết, có vài số là Ngô Thanh Chi mới viết thêm, nói là để tiện cho Trì Dung dùng.
Lúc ấy Trì Dung còn nghĩ, tiện cái gì chứ, cô cũng có dùng đến đâu.
Nhưng lúc này, Trì Dung lại nhìn chằm chằm vào một dãy số, đó là số điện thoại của thương hội.
Cô muốn gọi cho Ngô Thanh Chi, nhưng lại cảm thấy làm vậy rất mờ ám, sẽ khiến người khác tưởng cô và Ngô Thanh Chi mặn nồng lắm, cũng sẽ khiến Ngô Thanh Chi tưởng cô rất ỷ lại vào anh.
Trì Dung đang định bỏ cuộc thì lại nghĩ, mình gọi điện cho Ngô Thanh Chi vì phép lịch sự, muốn hỏi thăm sức khỏe anh thế nào thôi, chứ không phải hỏi anh có về ăn cơm tối hay không.
Nhưng trong đầu Trì Dung lại hiện lên vẻ mặt như ác quỷ của mấy lão già trong thương hội, nếu Ngô Thanh Chi đang bận rộn công việc, cô gọi tới lại làm phiền anh.
Đang lúc đắn đo suy nghĩ mãi không xong, chiếc điện thoại bỗng nhiên reo vang "reng reng reng”.
Trì Dung giật mình, trấn tĩnh lại rồi mới nhấc máy, trong ống nghe truyền đến giọng nói của Ngô Thanh Chi: "Trì Dung à, là anh đây."
Lúc này trái tim Trì Dung mới hạ xuống, may mà là Ngô Thanh Chi gọi, nếu là người khác gọi tìm anh thì cô cũng khó ăn nói.
Trì Dung hỏi: "Công việc bên đó không khó giải quyết chứ? Muộn thế này rồi mà anh vẫn chưa xong sao?"
Ngô Thanh Chi đáp: "Sắp xong rồi, em ăn cơm trước đi."
Trì Dung không muốn ăn một mình, lại ngại nói muốn đợi anh cùng ăn, bèn bảo: "Giờ tôi vẫn chưa đói."
Ngô Thanh Chi khựng lại một chút, rồi nói: "Muốn ăn gì thì bảo hạ nhân nấu."
Trì Dung đáp: "Tôi muốn ăn đồ ăn vặt bán ở lề đường, đầu bếp nhà anh có biết làm không?"
Trì Dung tưởng nói vậy thì Ngô Thanh Chi sẽ không quản chuyện ăn cơm của cô nữa, ai ngờ Ngô Thanh Chi lại bảo: "Muốn ăn gì, anh mua về cho."
Điều này quả thực Trì Dung không ngờ tới. Tuy trong lòng rất ngạc nhiên khi một người thanh đạm như Ngô Thanh Chi lại chịu đi mua đồ lề đường cho mình, nhưng Trì Dung không muốn lãng phí cơ hội tốt này, cũng chẳng khách sáo, nói ngay: "Tôi muốn ăn đậu hũ thối, cho nhiều củ cải khô vào! Chiên già một chút, tôi thích ăn giòn!"
Cô nghe thấy Ngô Thanh Chi cười khẽ một tiếng: "Được."
Nói xong, đầu dây bên kia cúp máy.
Trì Dung có chút vui vẻ, mà vui vì cái gì, là vì được ăn đậu hũ thối hay vì Ngô Thanh Chi đi mua đậu hũ thối cho mình, cô cũng không nói rõ được.