Cô nghe thấy Ngô Thanh Chi thong thả thở một hơi: "Em phải tập cho quen."
Trì Dung có chút bực mình, đây là lần thứ hai cô nghe Ngô Thanh Chi nói câu này: "Tại sao tôi phải tập cho quen, đằng nào tôi cũng về nhà, anh dựa vào cái gì mà định đoạt!"
Trì Dung trừng mắt nhìn Ngô Thanh Chi, lại thấy anh cười rộ lên: "Chịu nhìn anh rồi à?"
"Ai thèm nhìn anh, bớt tự luyến đi!"
Ngô Thanh Chi dịu dàng nói: "Trì Dung, anh biết trong lòng em uất ức, chuyện này do anh mà ra, anh sẽ chịu trách nhiệm với em, sẽ càng đối tốt với em."
"Dù sao tôi..." Trì Dung cảm thấy anh nói rất có lý, không thể chối cãi, bản thân cô cũng cảm thấy Ngô Thanh Chi rất chu đáo với mình, nhưng trong lòng luôn muốn trốn tránh: “...Dù sao tôi cũng không thích anh, ai lại yên tâm thoải mái kết hôn với người mình không thích chứ."
Ngô Thanh Chi vẫn nhàn nhạt: "Vậy em đã có người trong mộng chưa?"
Trì Dung thầm nghĩ anh đúng là được voi đòi tiên, ai đời lại đi hỏi thẳng thừng như vậy, nhưng quả thực cô cũng chưa từng qua lại với nam giới, tất nhiên cũng chẳng giữ ai trong lòng.
Trì Dung không nói dối, thành thật đáp: "Không có, tôi là học sinh, yêu đương gì chứ, tôi phải học hành đàng hoàng."
Ngô Thanh Chi cười, vui vẻ nói: "Vậy, Trì Dung, em hẹn hò với anh đi, sau này sẽ thích thôi."
Trì Dung tức điên, lại không biết cãi lại thế nào, ông già này lợi hại quá, cô đấu không lại, đành vùi đầu húp cháo.
Buổi sáng này tinh thần Ngô Thanh Chi sảng khoái, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, anh vui vẻ ăn cháo uống thuốc, lại cài đóa hoa tường vi kia lên túi áo sơ mi, lúc này mới ngồi vào ghế sô pha xem công văn.
Ngô Thanh Chi cần mẫn giải quyết công vụ suốt cả buổi sáng, khiến Trì Dung rảnh rỗi đến sinh ra nông nỗi.
Cô nhất quyết không chịu để Ngô Thanh Chi dạy học nữa, cứ thế nằm ườn ra trên chiếc ghế mỹ nhân trong thư phòng mà lật từ điển. Cũng may hôm nay Ngô Thanh Chi không bắt ép cô phải ngồi ngay ngắn trước mặt, nhờ vậy mà Trì Dung thấy tự do hơn hẳn.
Một mình trong thư phòng, cô muốn nằm thế nào thì nằm, chẳng còn chút hình tượng nào, nhưng nói cho cùng, cũng chỉ là đổi đủ mọi tư thế để giả vờ đọc sách mà thôi.
Có vẻ hôm nay Ngô Thanh Chi rất bận. Đến giữa trưa, Tưởng Mạnh Quang đột nhiên hớt hải chạy tới, dậm chân gấp gáp, giục Ngô Thanh Chi cùng mình lái xe ra ngoài: "Họ Tào kia dám lén lút ép giá, ông Trương đã đánh nhau với anh ta ngay tại thương hội rồi! Anh mau đi cùng tôi giải quyết!"
Nhà họ Trì làm nghề môi giới với người Tây, Trì Dung mưa dầm thấm đất nên cũng hiểu biết đôi chút.
Cái gọi là ép giá chính là dìm giá xuống thấp, nếu dìm quá thấp, quá tàn nhẫn sẽ làm loạn thị trường, khiến những người cùng ngành không thể làm ăn được, chẳng ai được lợi.
Thương hội của nhà họ Ngô chuyên kinh doanh da thuộc, có người ép giá ắt sẽ có kẻ găm hàng, mà da thuộc để lâu sẽ sinh nấm mốc, tuyệt đối không thể chậm trễ.
Tuy Trì Dung không tận mắt chứng kiến nhưng trong lòng cũng đoán được bảy tám phần. Hiện giờ ông Trì bệnh nặng liệt giường, Ngô Thanh Chi mới ốm dậy chưa lâu, đám người kia chọn đúng lúc này để chọc gậy bánh xe, mục đích chính là muốn đoạt quyền của Ngô Thanh Chi.
Ngô Thanh Chi không nói một lời, nhưng mắt cũng chẳng chớp, lập tức thay giày và áo khoác.
Trì Dung thấy bước chân Ngô Thanh Chi có chút lảo đảo, quần áo lại mặc phong phanh, trong lòng không khỏi thương cảm, nhưng cũng không tiện nói nhiều, chỉ đành đưa tấm áo choàng của ba cô và thuốc để trưa anh uống.