Chiếc áo choàng này ủ ấm trên người Ngô Thanh Chi cả ngày, lúc đắp lên vai Trì Dung vẫn còn hơi ấm.
Trì Dung hừ hừ: "Anh là bệnh nhân mà còn mặt mũi nói tôi, anh lo cho mình trước đi, cả ngày nay chẳng thấy anh nghỉ ngơi lúc nào..."
Cô vội vàng trốn vào phòng vệ sinh rửa mặt, trong gương phản chiếu khuôn mặt cô, dường như cũng đỏ rực rỡ y như đóa tường vi hồng phấn bên tai.
Lúc Trì Dung lề mề đi ra từ phòng vệ sinh, Ngô Thanh Chi đã dọn dẹp bàn trà gọn gàng. Trì Dung thấy anh bận rộn cả buổi tối, hình như vẫn chưa thấy anh uống thuốc, bèn hỏi anh uống thuốc chưa, Ngô Thanh Chi mới sực nhớ ra chuyện uống thuốc.
Trì Dung nhíu mày rót cho anh một cốc nước sôi, rồi bắt đầu giáo huấn: "Anh mới đỡ bệnh thôi đấy, thuốc phải uống đúng giờ đúng bữa, nếu không làm sao mà khỏi được!"
Ngô Thanh Chi uống thuốc xong, nói với cô: "Anh không nhớ được, em nhắc anh."
Trì Dung nói: "Được rồi được rồi, anh lớn tướng thế này rồi sao còn như trẻ con thế hả, uống thuốc cũng phải đợi người khác giục, anh nên tự kiểm điểm lại bản thân đi."
Ngô Thanh Chi nói: "Có em ở đây mà."
Trì Dung bị sự mặt dày hồn nhiên như cô tiên của Ngô Thanh Chi chọc cho hai má ửng hồng, chỉ chúc anh ngủ ngon rồi chui tọt vào thư phòng.
Trì Dung nhìn ánh sáng qua khe cửa, một lát sau Ngô Thanh Chi rửa mặt xong, luồng sáng trắng dịu dàng ấy tắt đi, cô mới yên tâm nằm xuống giường.
Trì Dung không buồn ngủ, ban ngày cô dậy muộn, chạng vạng tối lại ngủ một giấc, đêm nay coi như chỉ chợp mắt một chút.
Lúc cô tỉnh dậy trời còn chưa sáng, chiếc đồng hồ Tây trên bàn học mới chỉ đến số năm, nhưng trằn trọc mãi cũng không ngủ lại được nữa.
Trì Dung dứt khoát rời giường thay một bộ sườn xám lụa crepe màu hồng nhạt, vừa khéo tôn lên đóa hoa tường vi kia.
Cô rón rén chui ra khỏi thư phòng, Ngô Thanh Chi đang vùi mình ngủ say trong chăn, có lẽ làm việc cả ngày nên vô cùng mệt mỏi.
Trì Dung rửa mặt qua loa, nhớ tới chuyện hôm qua Ngô Thanh Chi dăm ba lần gác lại công việc để chăm sóc cô, trong lòng vô cùng áy náy, bèn quyết định hôm nay phải trả nợ ân tình cho Ngô Thanh Chi thật tử tế.
Trì Dung lẻn ra khỏi phòng ngủ, đun hai ấm nước sôi trong phòng trà nhỏ rồi xuống lầu.
Hạ nhân nhà họ Ngô đều đã dậy cả rồi, đâu vào đấy làm việc, Trì Dung ngại làm phiền, đành phải tự mình tìm đến nhà bếp.
Trong bếp sau có hai đầu bếp trẻ tuổi đang bận rộn, thấy Trì Dung xuất hiện thì kinh ngạc vô cùng, vội vàng thỉnh an cô, Trì Dung xua tay nói: "Nghe nói nhà bếp lúc nào cũng có người trực, vất vả cho hai người rồi. Tôi đến mượn bếp dùng một chút."
Sắc mặt hai đầu bếp nọ thay đổi, hoảng hốt nói: "Thiếu phu nhân ăn không quen cơm chúng tôi nấu sao ạ?"
Trì Dung lắc đầu: "Ôi ai bảo thế? Tôi thích nhất là món hai người xào đấy, thơm thơm cay cay, vừa khai vị vừa đưa cơm!"
Đang nói, Trì Dung bỗng hiểu ra tại sao hai người này lại hoảng hốt, chắc chắn là tưởng cô ăn không quen nên đến trách tội, bèn nói thêm: "Tôi nấu chút cháo cho thiếu gia nhà hai người, ngày nào anh ấy cũng chỉ ăn được mấy món đó, tội nghiệp lắm."
Các đầu bếp đều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng còn nghĩ, người ngoài đều đồn đại thiếu phu nhân hôm đại hôn vừa hất khăn voan vừa ném mũ phượng, chắc chắn không phải là người hiền lành gì, ai ngờ hôm nay gặp mặt, không những vô cùng thân thiện, lại còn dậy sớm như vậy tự tay xuống bếp nấu cơm cho thiếu gia, tình cảm vợ chồng sâu đậm thấy rõ, xem ra chuyện hôm qua toàn là tin đồn nhảm.