- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 23: "Vợ chồng biết chữ" 2
Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
Chương 23: "Vợ chồng biết chữ" 2
Ngô Thanh Chi ngẩn người, cúi đầu nhìn Trì Dung một cái, lại thấy cô chu môi, vẻ mặt tiến thoái lưỡng nan, bèn hỏi: "Sao vậy?"
Trì Dung do dự mãi, cuối cùng mặt dày mày dạn nói: "Hay là anh đọc truyện cho tôi nghe đi."
Mắt cô mơ màng sương khói, có lẽ là buồn ngủ thật rồi. Ngô Thanh Chi không nhịn được xoa xoa đỉnh đầu cô, hứa: "Được, theo ý em."
Ngô Thanh Chi đọc được một nửa truyện, Trì Dung đã ngủ thϊếp đi.
Cô dựa vào vai Ngô Thanh Chi, quấn chăn co lại thành một cục. Ngô Thanh Chi gọi cô hai lần cũng không thấy tỉnh, đành phải thôi.
Trì Dung ngủ không ngoan, tay chân cứ hay đạp lung tung, Ngô Thanh Chi sợ cô không cẩn thận va phải cái gì, bèn đỡ cô nằm xuống đùi mình, xong xuôi, Ngô Thanh Chi lại cầm tài liệu trên bàn trà lên xem.
Trì Dung nằm trên đầu gối Ngô Thanh Chi giống như một con mèo nhỏ chưa thay hết lông tơ, mái tóc đen nhánh mềm mại, tư thế cuộn mình cũng rất ngoan ngoãn. Ngô Thanh Chi không kìm được đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Trì Dung thêm lần nữa, có chút nghiện.
Anh liếc thấy đóa hoa tường vi bên tai Trì Dung, tươi thắm ướŧ áŧ, làm nổi bật vành tai Trì Dung ửng lên màu máu hồng phấn.
Trì Dung không bấm lỗ tai, dái tai mũm mĩm giống như cánh hoa đầy đặn. Ngô Thanh Chi lén nhéo một cái, Trì Dung ư ử một tiếng.
Lần này anh không dám nữa, chỉ vùi đầu làm việc.
Nửa giờ trôi qua, mấy xấp tài liệu trong tay Ngô Thanh Chi sắp sửa xong xuôi, Trì Dung vẫn chưa tỉnh, ngược lại càng ngủ càng say.
Ngô Thanh Chi đành phải vỗ vỗ mặt Trì Dung gọi cô dậy rửa mặt. Trì Dung ngủ đến mơ mơ màng màng, túm lấy tay áo Ngô Thanh Chi ăn vạ không chịu dậy, giọng sữa lè nhè la lên: “...Anh cứ để tôi ngủ chút đi, làm gì mà keo kiệt thế..."
Ngô Thanh Chi thấy Trì Dung đáng yêu, không nhịn được muốn trêu chọc cô: "Vậy, ngủ tiếp trên đùi tôi nhé?"
Trì Dung bị câu nói này dọa cho tỉnh cả ngủ, bật dậy như cá chép quẫy đuôi, dịch mông lùi ra đầu kia ghế sô pha: "Khỏi cần, tôi tỉnh rồi!"
Ngô Thanh Chi cười hỏi: "Ngủ ngon không?"
Trì Dung cứng đờ mặt, ánh mắt lấp liếʍ lẩn tránh: "Cũng được, ha ha ha, cũng được..."
Trì Dung chợt thấy xấp tài liệu trên bàn trà, quyển dày nhất nằm trên cùng đang mở ra hong khô mực, bên lề chi chít chữ nhỏ.
Trì Dung nhớ rõ ràng, lúc nãy khi Ngô Thanh Chi đọc sách cho cô nghe, cuốn sổ này vẫn còn trắng tinh.
Dù Trì Dung có không muốn nhận lòng tốt của Ngô Thanh Chi đến đâu, cũng nhìn ra nguyên do trong đó, cô bèn chậm chạp mở miệng: "Ngô, Ngô Thanh Chi, cảm ơn anh nhé."
Ngô Thanh Chi vẫn cười nhạt: "Cảm ơn cái gì?"
Ngô Thanh Chi thông minh cực kỳ, anh thấy ánh mắt đảo qua đảo lại của Trì Dung là hiểu suy nghĩ trong lòng cô, nhưng vẫn cố tình hỏi, cốt là để xem cô nhóc này sẽ bày ra vẻ mặt thú vị gì.
Trì Dung nín nhịn nửa ngày, lén liếc anh mấy cái rồi lại tránh ánh mắt đi, cuối cùng da mặt cũng không giữ được nữa, nóng bừng một mảng, lắp ba lắp bắp lớn tiếng nói: "Cảm ơn thì là cảm ơn thôi, người nhà họ Trì chúng tôi đều rất lễ phép, hỏi thì chính là có qua mà không có lại là thất lễ, anh hiểu mà!"
Ngô Thanh Chi phì cười: "Hiểu."
Trì Dung bị Ngô Thanh Chi cười khiến cho vừa thẹn vừa giận, đứng dậy định chui vào phòng vệ sinh, lại bị Ngô Thanh Chi nắm lấy tay. Trì Dung đang thắc mắc ông già này lại muốn trêu ghẹo cô thế nào nữa, nào ngờ Ngô Thanh Chi lại cởϊ áσ choàng quấn lên vai cô, dịu dàng nói: "Vừa ngủ dậy, cẩn thận kẻo lạnh."
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 23: "Vợ chồng biết chữ" 2