Ngô Thanh Chi khẽ thở dài, nhặt đóa hoa tường vi rơi trên mặt đất, cài lại lên vành tai cho Trì Dung: "Anh biết."
Trì Dung không biết nói gì cho phải, Ngô Thanh Chi nói chuyện quang minh lỗi lạc, cô lại cảm thấy không thể ở trước mặt anh thêm nữa, xoay người định đi ra sân, Ngô Thanh Chi cũng đi theo sau cô. Trì Dung nói: "Đi theo tôi làm gì? Không phải anh đi truyền dịch sao? Tôi muốn ra sân chơi."
Ngô Thanh Chi đáp: "Lừa bọn họ đấy."
Anh vẫn kiên trì cùng Trì Dung đi ra sân: "Anh đi cùng em."
Trong lòng Trì Dung ghét bỏ, chơi với một ông già như anh thì có gì vui.
Cô vốn định nằm trên bãi cỏ phơi nắng, rồi lăn lộn mấy vòng cho thỏa thích, giờ Ngô Thanh Chi đi theo, ý định này coi như tan thành mây khói.
Để không bác bỏ mặt mũi Ngô Thanh Chi, Trì Dung chỉ vào tường viện viện cớ: "Trên cao kia có một bông hoa nở đẹp cực kỳ, tôi hái không tới, anh hái giúp tôi được không?"
"Ở đâu?"
Trì Dung chỉ bừa một bông: "Chính là bông đó, đúng đúng đúng, bông gần tay anh nhất ấy."
Ngô Thanh Chi ngắt hoa, Trì Dung đang định đón lấy, anh lại cài thẳng đóa hoa lên vành tai cô. Còn đóa hoa lúc trước, anh tự mình cầm lấy, cắm vào túi áo ngực bên trái của chiếc áo gile.
"Đẹp lắm." Ngô Thanh Chi nói với Trì Dung.
Trì Dung hết đường chối cãi: "Tôi cũng thấy bông hoa này rất đẹp."
Ngô Thanh Chi nói: "Ý tôi không phải nói hoa, là nói em."
Trì Dung nín thinh, bỗng ném chiếc áo choàng trong lòng trả lại cho anh, xoay người bỏ chạy.
Lần này Ngô Thanh Chi không đuổi theo, anh nhìn hậu viện trống trải. Đợi Tưởng Mạnh Quang tiễn đám người thương hội đi xong, hai người bèn đứng một chỗ nói chuyện. Tưởng Mạnh Quang cười gian xảo: "Ngô Thanh, tôi thấy anh đối xử với con bé nhà họ Trì cũng tốt đấy chứ?"
"Ừ."
"Chuyện này ấy mà, theo tôi thấy thì cứ thuận nước đẩy thuyền! Anh xem, người chúng ta muốn cưới là “tiểu thư nhà họ Trì”, bây giờ người cũng gặp rồi, không xấu, cũng chẳng có tâm cơ gì, ngoại trừ hay làm loạn một chút thì mọi thứ đều khá tốt, hay là anh cứ bồi dưỡng tình cảm với người ta xem sao." Tưởng Mạnh Quang nói.
Ngô Thanh Chi im lặng một lát, chợt hỏi: "Tôi già lắm sao?"
Tưởng Mạnh Quang đáp: "Cũng tàm tạm, có điều hơi quê mùa tí. Anh nhìn cái áo choàng mình đang khoác xem, quê một cục, toàn là mấy người có tuổi mới mặc. Thế này đi, đợi anh khỏi bệnh tôi dẫn anh đến nhà hát lớn xem kịch, đưa anh đi tìm hiểu phong cách thời thượng bây giờ."
Ngô Thanh Chi nói: "Anh không hiểu đâu."
Tưởng Mạnh Quang la lối om sòm, Ngô Thanh Chi không thèm để ý, quay về phòng sai dọn cơm tối.
Lúc Ngô Thanh Chi trở về phòng, Trì Dung đang đứng trước gương soi trong phòng ngủ ngắm nghía.
Cô cứ quay đi quay lại ngắm nghía đóa hoa bên tai, thấy Ngô Thanh Chi về thì giật mình nhảy dựng lên, định trốn vào thư phòng.
Ngô Thanh Chi gọi cô lại: "Trì Dung, đừng đi."
Anh thay dép lê ngồi vào ghế sô pha, lại bày một xấp tài liệu lên bàn trà.
Trì Dung thầm nghĩ người này đúng là chứng nào tật nấy, đi đến đâu cũng phải làm việc, có lẽ đây cũng là một trong những lý do khiến Ngô Thanh Chi mãi vẫn chưa kết hôn.
Trì Dung thấy trước ngực Ngô Thanh Chi vẫn cài đóa hoa tường vi kia, ánh mắt có chút không rời được, đang định tìm cớ từ chối, nhưng Ngô Thanh Chi lại nói: "Anh cho dọn cơm rồi, em đọc sách trước đi, đợi lát nữa cùng ăn với anh, được không?"
Anh hỏi như vậy, Trì Dung cũng có chuyện để nói, cả người ngã vào ghế sô pha, mặt ủ mày chau: "Trong thư phòng của anh toàn là sách trời gì đâu không, tiếng Tây thì không nói làm gì, tiếng nước mình tôi đọc cũng chả hiểu, chẳng lẽ anh không đọc cuốn tiểu thuyết nào sao!"