Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em

Chương 20: Nhà tôi tuổi còn nhỏ 1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đang lúc thảnh thơi, từ một khung cửa sổ sát đất khép hờ cách đó không xa truyền đến tiếng nói của Ngô Thanh Chi: "Ba tôi... e là không qua khỏi mấy ngày này nữa."

Giọng nói của anh vẫn thanh thanh đạm đạm như thế, Trì Dung không kìm được đứng dậy nhìn sang.

Ngô Thanh Chi ngồi trên một chiếc ghế nhung lớn màu đỏ thẫm, tay ôm một cái cốc tráng men, dường như đang ủ ấm tay.

Tưởng Mạnh Quang và Tưởng Hưng Quang cũng ở đó.

Lòng Trì Dung sáng như gương, thêm nữa thì một câu cũng không nên nghe.

Dù cô vô tình nghe trộm, nhưng nếu bị người ta bắt gặp thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Trì Dung xoay người định đi, nào ngờ Ngô Thanh Chi bỗng nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng dáng cô lọt ngay vào mắt anh.

Trì Dung hối hận cực kỳ, cô không muốn Ngô Thanh Chi nhìn thấy mình, hiểu lầm mình. Một nỗi u uất đè nặng lên tim cô.

Nhưng lúc này, Ngô Thanh Chi lại hơi nghiêng người chào đám đông trong phòng, đi thẳng đến bên cửa sổ gọi tên cô: "Trì Dung, em lại đây."

Trì Dung thấy sắc mặt Ngô Thanh Chi vẫn bình thường, không hề có ý trách cứ cô, bèn run rẩy đi tới.

Cô cúi gằm mặt, không dám lên tiếng, cũng không dám nhìn Ngô Thanh Chi thêm cái nào.

Ngô Thanh Chi nắm lấy tay cô, dẫn cô theo con đường rải sỏi đi vào trong nhà.

Mọi người đều xì xào bàn tán. Ngô Thanh Chi mặc kệ, chỉ nói: "Nhà tôi tuổi còn nhỏ, tính tình có hơi bám người. Cô ấy nhớ tôi mới ốm dậy nên đến xem sao, để các chú các bác chê cười rồi."

Anh lại nói với hạ nhân: "Mời thiếu phu nhân ngồi."

Hạ nhân đặt một chiếc ghế ngay cạnh chỗ ngồi của Ngô Thanh Chi.

Ngô Thanh Chi đỡ Trì Dung ngồi xuống. Trong lòng Trì Dung bất an, Ngô Thanh Chi lại cởi chiếc áo choàng trên vai xuống đắp lên đầu gối cho cô.

Đám người trong phòng đều là nguyên lão của thương hội, sắc mặt không hề có thiện cảm, có người độc miệng nói: "Thiếu gia mới tân hôn, đang lúc mặn nồng khó chia xa, thật khiến người ta ghen tị. Nhưng để một người phụ nữ nghe họp, còn ra thể thống gì nữa!"

Ngô Thanh Chi vuốt ve tay Trì Dung, nắm gọn trong lòng bàn tay, cười nói với vị trưởng bối mặc áo dài kia: "Tôi giữ nhà tôi lại nghe họp là để cô ấy biết mặt các chú các bác, tránh cho sau này mạo phạm." Dứt lời, trong mắt không còn ý cười: "Vào họp."

Trì Dung có Ngô Thanh Chi chống lưng, người cũng bớt run, ngồi im nghe họp.

Hóa ra ba của Ngô Thanh Chi là Ngô Chính Liêm cũng nhiễm dịch bệnh, kéo theo nhiều bệnh tuổi già cùng tái phát, nay khó mà giữ được nguyên khí.

Ngô Chính Liêm mà qua đời, sẽ để lại cái thương hội to lớn này cho đám người sống trong phòng tranh quyền đoạt lợi.

Người ngồi dưới môi súng lưỡi kiếm tranh giành nhau, Ngô Thanh Chi lại bày ra dáng vẻ không hề lay chuyển. Đợi mấy lão già này cãi nhau mệt rồi, anh mới lên tiếng: "Tôi học được một cách từ nước Anh, sau này hàng hóa sẽ nhập thống nhất vào kho của thương hội, do tôi sắp xếp việc làm ăn với người Tây, các vị tự chịu lỗ lãi, chia hoa hồng theo cổ phần."

Anh đứng dậy, cũng đỡ Trì Dung đứng lên, lại nói: "Mạnh Quang, phát hợp đồng cho các chú các bác đây."

Anh hành lễ một cái, viện cớ hôm nay còn phải truyền dịch, rồi chẳng thèm ngoảnh đầu lại, kéo Trì Dung rời khỏi cuộc họp.

Đi xa khỏi tiếng người, Trì Dung mới rút cổ tay ra khỏi tay Ngô Thanh Chi: "Tôi không nghe trộm đâu, tôi không có ý đồ gì với nhà họ Ngô các anh đâu."

Cô nắm chặt chiếc áo choàng len của ba mình, nghiêng đầu không nhìn Ngô Thanh Chi.
« Chương TrướcChương Tiếp »