Chương 19: Muốn em đút 2

Gia thế anh tốt, giáo dưỡng tốt, tướng mạo cũng tốt, ba mươi chưa vợ, đoán chừng là có bệnh kín gì đó. Cô chọc đúng vào nỗi đau của người ta rồi, bèn liên mồm nói: "Anh không già, không già! Ý tôi là, tôi rất sẵn lòng giúp anh làm chút chuyện, dù sao tôi cũng không phải đến chỗ anh ăn không ngồi rồi."

Ngô Thanh Chi nói: "Đừng để bị mệt."

Trì Dung bĩu môi: "Có gì mà mệt, tôi có phải làm bằng thịt chuồn chuồn đâu."

Ngô Thanh Chi chỉ ra ngoài cửa sổ nói: "Anh sắp phải đi họp, trong phòng hay ngoài viện, em cứ tùy ý đi dạo."

Trì Dung nhíu mày hỏi anh: "Rốt cuộc anh là thiếu gia nhà họ Ngô hay là cu li làm việc nặng thế? Người làm trong nhà không khỏe còn được xin nghỉ, sao anh bệnh nặng thế này, lúc không đứng dậy nổi thì nằm duyệt tài liệu, lúc đứng dậy được thì vội vàng đi họp. Như thế làm sao mà khỏi bệnh được?"

Ngô Thanh Chi dịu dàng nói: "Ngay dưới lầu thôi, không ngại."

Trì Dung vẫn cảm thấy anh đang làm khó bản thân, Ngô Thanh Chi bệnh nặng chưa khỏi, bước chân còn hơi lảo đảo. Cô bèn chạy lại vali da của mình lấy ra một chiếc áo choàng màu kem đưa cho anh: "Đây là áo choàng của ba tôi, ấm lắm đấy. Anh yên tâm, cái này không phải đồ cũ đâu, ông ấy đi Đức công tác quên mang theo nên tôi mang đến đây, anh cứ khoác tạm đi."

Ngô Thanh Chi nhận lấy, phóng khoáng khoác lên vai. Màu sắc nhã nhặn này lại rất hợp với chiếc quần tây màu nâu của anh, trông rất đẹp.

Trì Dung có chút đắc ý, thầm nghĩ cũng có lúc anh phải nhận ân huệ của tôi.

Ngô Thanh Chi vừa cầm tài liệu ra khỏi phòng ngủ, Trì Dung chui ngay vào thư phòng.

Cô cũng muốn đi dạo xung quanh, nhưng khó tránh khỏi gặp phải hạ nhân, trong đó nếu có kẻ tiểu nhân nói ra nói vào chuyện của cô thì không hay, chi bằng cứ ru rú trong phòng lật sách, tỏ ra mình nhàn nhã đoan trang, để người ta khen ngợi không hổ danh là con gái nhà họ Trì.

Trì Dung tuy không tài sắc vẹn toàn như Tống Hiểu Viện, nhưng dù gì ba cô cũng là trí thức tân tiến, cô ít nhiều cũng chịu chút ảnh hưởng. "Chi, hồ, giả, dã" tuy dốt đặc cán mai, nhưng tiểu thuyết phương Tây lại rất hợp ý cô.

Trì Dung nghĩ, Ngô Thanh Chi này cũng là du học sinh về nước, trong tủ sách kiểu gì chẳng có một hai cuốn.

Cô xem tầng thấp của kệ sách trước, toàn là cổ văn thông sử, sách kinh tế tài chính, thế là lại giẫm lên ghế tìm trên tầng cao, nhưng trên đó toàn là sách nguyên bản tiếng Anh bìa mạ vàng.

Trì Dung nản lòng thoái chí, chạy ra chiếc ghế lười bọc nhung nằm một lát. Chiếc ghế này đối diện ngay cửa sổ sát đất sáng sủa, cô nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ thời tiết hôm nay cũng khá đẹp.

Trong sân trồng mấy cây quýt, vừa cao vừa to, nếu đến mùa chắc chắn sẽ kết được không ít quả.

Trì Dung muốn ra ngoài đi dạo, cô do dự mãi, cuối cùng vẫn bước ra khỏi phòng.

Cô men theo cầu thang đá cẩm thạch xuống lầu, đi đến huyền quan, dọc đường chẳng gặp ai cả.

Hôn lễ tuy đã hỏng, nhưng trong sân vẫn chưa gỡ bỏ những dải lụa đỏ hỉ khí, còn có rất nhiều lụa kết thành hình hoa treo trên cao, đón gió phấp phới.

Trì Dung sợ những thứ này, bèn đi đường vòng ra hậu viện, mấy cây quýt mà cô nhìn thấy từ thư phòng dần hiện ra trước mắt.

Trên hàng rào sắt cao cao ở hậu viện leo đầy những dây tử đằng và hoa tường vi, rậm rạp không một kẽ hở, rực rỡ vô cùng.

Tâm trạng Trì Dung rất tốt, ngắt một đóa tường vi cài lên tóc mai, ngồi xuống bãi cỏ bằng phẳng phơi nắng.