Người ngồi gần quá, quan hệ cũng trở nên có chút không rõ ràng. Cô thà quay lưng về phía Ngô Thanh Chi mà ngồi, đá đá chân, ngẩn ngẩn ngơ ngơ để gϊếŧ thời gian.
Nhưng Ngô Thanh Chi lại không nghĩ như vậy, anh dùng đốt ngón tay gõ gõ lên bàn trà, nói: "Trì Dung, lại đây ngồi."
Trì Dung không thèm để ý, vẫn không chịu nhúc nhích: "Tôi ngồi đây được rồi."
Ngô Thanh Chi lại nói: "Em lại đây."
Anh kiên quyết không nhượng bộ, Trì Dung hết cách, nơm nớp lo sợ đi qua, do dự một lúc rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện Ngô Thanh Chi.
Ngô Thanh Chi mỉm cười. Anh sinh ra đã tuấn tú, phong thái nói năng đúng chuẩn một quý công tử nhẹ nhàng trong tiếng Hán, một quý ông lịch thiệp trong tiếng Tây.
Nụ cười này của anh chọc cho Trì Dung đỏ bừng cả mặt.
Bữa trưa hôm nay là mấy món xào cay thơm nức, toàn là món Trì Dung thích ăn chứ.
Chỉ có một đĩa cải thìa và một niêu cháo kê là nhìn có vẻ nhạt nhẽo vô vị. Trì Dung định đưa bát cơm cho Ngô Thanh Chi, anh lại bảo muốn ăn cháo loãng.
Trì Dung thầm nghĩ, không phải nói Ngô Thanh Chi ăn tạp sao, hôm nay không treo dây truyền dịch nữa mà vẫn ăn một bát cháo loãng, xem ra hôm qua anh cùng Tưởng Mạnh Quang diễn một vở kịch, cốt là để cô có thể ăn cơm tự nhiên.
Trên mặt Trì Dung thoáng vẻ thẹn thùng, cô lớn chừng này mà chưa bao giờ dễ đỏ mặt như hai ngày nay.
Nếu hôm qua lúc bái đường không xảy ra sự cố, nói không chừng cô còn rất vui vẻ khi ở lại biệt thự nhà họ Ngô.
Mấy cô gái ở tuổi Trì Dung, tâm sự đều viết hết lên mặt. Ngô Thanh Chi vừa húp cháo vừa quan sát sắc mặt cô, ý cười càng đậm.
Trì Dung hỏi anh: "Anh cứ nhìn tôi làm gì? Nhìn thế tôi nuốt không trôi. Phi lễ chớ nhìn, có hiểu không hả!"
Ngô Thanh Chi không nhìn cô nữa, nhưng cũng chẳng đáp lời.
Anh sợ lát nữa Trì Dung lại giở tính trẻ con, chắc chắn mặt mũi sẽ càng đỏ hơn.
Dùng xong bữa trưa, hạ nhân bưng lên một đĩa bánh tart trứng. Ngô Thanh Chi uống thuốc xong, lông mày nhíu chặt lại.
Trì Dung vốn đang co người trong sô pha ăn bánh trứng, thấy anh như vậy bèn cẩn thận bẻ một nửa miếng bánh trứng hỏi anh: "Thuốc đắng lắm hả? Không sao đâu, ăn chút đồ ngọt là hết ngay. Anh muốn không?"
Ngô Thanh Chi đang định thay giày, thấy Trì Dung hỏi vậy bèn nói: "Muốn."
Trì Dung đưa cái đĩa về phía anh, anh lại nói: "Em đút."
Trì Dung cảm thấy người này được voi đòi tiên, đang định phát cáu thì Ngô Thanh Chi lại nói: "Anh đang thay giày, không tiện."
Thấy anh nói cũng có lý, Trì Dung miễn cưỡng đi qua, một tay cầm bánh trứng, một tay hứng ở dưới, đút miếng bánh vào miệng anh.
Ngô Thanh Chi buộc dây giày xong, xếp đôi dép da viền đỏ ngay ngắn chỉnh tề, rồi lại gọi Trì Dung: "Trì Dung, lau miệng."
Trì Dung giơ bàn tay tát "bộp" một cái vào miệng anh rồi quệt hai cái: "Lau thì lau, anh là bệnh nhân, tôi đối tốt với anh là lẽ đương nhiên, ai bảo ba tôi đã dạy tôi kính già yêu trẻ từ nhỏ, nhường nhịn người bệnh chứ, hứ."
Gương mặt nhàn nhạt của Ngô Thanh Chi thoáng qua một gợn sóng: "Anh già sao?"
Trì Dung nhận ra mình lỡ lời, hóa ra đàn ông cũng vô cùng nhạy cảm với vấn đề tuổi tác.
Chú hai của cô là một lão già độc thân hơn bốn mươi tuổi, ông ấy không nghe nổi mấy lời này, Trì Dung vốn tưởng chỉ có chú hai cô mới có cái nết ấy.
Trì Dung thầm nghĩ, Ngô Thanh Chi sắp ba mươi tuổi rồi, thời buổi này đàn ông ba mươi tuổi mà chưa cưới vợ quả thực hiếm thấy.