Tình yêu ấy mà, chắc chắn không phải thứ có thể nảy sinh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Huống hồ, mối nhân duyên của họ vốn dĩ là do bất đắc dĩ mà buộc lại với nhau.
Trì Dung đóng cửa lại. Cô nằm trên chiếc đệm lò xo vừa mềm vừa đàn hồi, đêm nay ngủ không được ngon giấc cho lắm.
Tuy đêm qua khó ngủ, nhưng khi trời hửng sáng, Trì Dung cũng buồn ngủ đến díu cả mắt, ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao ba sào.
Chẳng mấy khi cô được ngủ đến khi tự tỉnh như này. Ngày thường phải đi học, sáng nào dì Trần cũng lôi cô dậy ăn sáng, sau đó giục cô thay quần áo đến trường.
Về sau dì Trần gọi mãi cũng mệt, cô thì cứ lề mề rời giường, chậm chạp ăn cơm, thế là lỡ mất giờ học. Dì Trần cuống cuồng cả lên, phải gọi xe kéo đưa cô đến trường.
Chuyện này lâu dần lọt đến tai chú hai của Trì Dung, tháng đó ông ấy cắt sạch tiền tiêu vặt của cô, từ đấy Trì Dung không dám dậy muộn nữa.
Hôm trước ngày Trì Dung xuất giá, Trì Nhị gia nghiêm mặt cảnh cáo cô: "Nhà họ Trì chúng ta cũng là danh gia vọng tộc có máu mặt, cháu không được làm mất mặt nhà họ Trì. Con hư tại cha, giờ ba cháu đang ở Đức, người ta không mắng ba cháu mà mắng cái thân già này của chú đấy! Cháu mà làm cái thân già này mất mặt, xem chú có lấy giày tẩn cho cháu một trận không!"
Trì Dung thầm nghĩ phen này tiêu đời rồi, giờ đã là giữa trưa, chắc chắn cô đã để lại ấn tượng là đứa cực kỳ lười biếng trong mắt người nhà họ Ngô.
Cái miệng kiệm lời như vàng của Ngô Thanh Chi thì chẳng thèm nói gì đâu, nhưng cái tên Tưởng Hưng Quang kia thì chưa chắc.
Đến lúc đó nếu để chú hai biết được, chuyện bị giày quất vào lòng bàn tay là khó mà tránh khỏi.
Giờ này đã trưa trời trưa trật, chắc hẳn Ngô Thanh Chi đã dùng xong bữa trưa và đi làm việc rồi. Thế nên Trì Dung cứ mặc nguyên bộ váy ngủ ren nhỏ mà bước ra khỏi phòng, nào ngờ Ngô Thanh Chi đang đứng trước tủ quần áo cài thắt lưng, vừa quay đầu lại thì chạm ngay ánh mắt của Trì Dung.
"Anh, anh, anh..." Trì Dung bị anh dọa đến mức nói năng lộn xộn: "Sao anh lại thay đồ ở đây! Anh có biết xấu hổ không hả!"
Ngô Thanh Chi bình thản cài xong thắt lưng, nhàn nhạt nói: "Đây là phòng của anh."
Anh liếc mắt đánh giá Trì Dung một lượt, cô nhóc này tóc tai ngủ đến rối bù, bờ vai hồng phấn cũng lộ ra ngoài, có lẽ là ngủ đến hồ đồ rồi nên mới hỏi ngược lại anh.
"Trì Dung, khoác áo vào đi." Anh nói: "Anh cho dọn cơm."
Trì Dung ôm ngực, căng thẳng lùi về sau cánh cửa: "Anh cũng mới dậy sao? Tôi tưởng anh dậy từ sớm rồi."
"Dậy từ sớm rồi." Ngô Thanh Chi đáp: "Đợi em."
Trì Dung chỉ hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống.
Để không bị người ta chê cười, Trì Dung tự mình dọn dẹp giường chiếu. Đợi cô mặc lại bộ sườn xám nhỏ ngày hôm qua bước ra khỏi phòng, Ngô Thanh Chi đã dựa vào ghế sô pha lật xem tài liệu.
Cô lại ngượng ngùng chui vào phòng vệ sinh. Lúc đánh răng rửa mặt, cô thấy trên bồn rửa mặt, cạnh chiếc dao cạo râu có đặt một hộp son môi hoa hồng mới mở nắp.
Trong lòng Trì Dung rất yêu thích, dù sao cũng là cô thiếu nữ mười mấy tuổi đầu yêu làm đẹp, bèn dùng đầu ngón tay chấm một ít thoa lên môi.
Lần này trông sắc mặt cô tốt hơn nhiều, quầng thâm dưới mắt dường như cũng không còn đậm nữa.
Cô đi ra, ngồi xuống mép giường, cách Ngô Thanh Chi một đoạn thật xa.
Hai người bọn họ chẳng có quan hệ sâu sắc hay mập mờ gì, cho dù có, Trì Dung cũng không muốn thừa nhận.