Chương 16: Tuyệt đối không làm khó 1

Ông Tống bắt mạch cho Ngô Thanh Chi xong, kê một đơn thuốc ôn dưỡng, rồi được Tưởng Hưng Quang tiễn về.

Một ngày này cũng sắp trôi qua, Tưởng Mạnh Quang gọi hạ nhân vào thay chăn đệm cho Ngô Thanh Chi, dặn dò anh nghỉ ngơi cho khỏe, cuối cùng cũng rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai người Ngô Thanh Chi và Trì Dung, Ngô Thanh Chi mở lời trước: "Em có tắm không?"

Trì Dung hơi sợ, bèn lắc đầu: "Lát nữa tôi tính sau."

Ngô Thanh Chi nói: "Vậy anh tắm trước."

Anh đi vào phòng vệ sinh, một lát sau có tiếng nước chảy. Ngô Thanh Chi tắm rất nhanh, lúc đi ra anh thì mặc chiếc áo choàng tắm thêu viền đỏ.

Trì Dung không dám nhìn anh, nhưng anh lại ngồi ngay cạnh Trì Dung, còn dùng khăn lau tóc: "Trì Dung, em đi đi."

Trì Dung cứng ngắc đi vào phòng vệ sinh.

Tuy Ngô Thanh Chi tắm xong đã mở cửa sổ, nhưng trong phòng vệ sinh vẫn còn vương lại hơi nước nóng mang mùi xà phòng thơm.

Cô chỉ thấy trên bồn rửa mặt đặt bánh xà phòng rửa mặt mới tinh, hai chiếc cốc đánh răng bằng men sứ in chữ Hỷ đỏ chót, còn có một con dao cạo râu.

Trên tủ treo tường xếp ngay ngắn chiếc áo choàng tắm viền đỏ có dây đai, trên giá khăn bên cạnh còn có mấy chiếc khăn mặt mới thêu hình uyên ương.

Trì Dung dùng nước lạnh rửa sạch lớp trang điểm trên mặt. Lúc này cô sợ lắm, Ngô Thanh Chi đã một mực khẳng định cuộc hôn nhân này, cô chỉ sợ anh sẽ ép cô động phòng.

Trong phòng vệ sinh có đặt một chiếc bồn tắm chân thú lớn, nhưng Trì Dung không có tâm trạng ngâm bồn, chỉ tắm qua loa.

Cô cũng không dám mặc chiếc áo choàng tắm kia, bèn mặc lại bộ sườn xám rồi đi ra.

Ngô Thanh Chi không hỏi cô, chỉ đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, treo chiếc khăn lau đầu của anh lên, rồi lấy một chiếc khăn mới ra: "Cẩn thận kẻo cảm lạnh."

Anh trùm khăn lên đầu Trì Dung, rồi ngồi lại vào ghế sô pha.

Trì Dung tự mình chậm chạp lau tóc, không hé răng nửa lời.

Ngô Thanh Chi thấy cô cứ đứng xa tít, không kìm được bảo cô ngồi xuống: "Trì Dung lại đây nào, anh giúp em."

Trì Dung lắc đầu như trống bỏi, ra sức dùng khăn vò tóc.

Ngô Thanh Chi nhìn không nổi, đi tới giật lấy khăn, nhẹ nhàng lau khô đầu cho Trì Dung. Anh lau rất tỉ mỉ, làm xong còn đích thân mang khăn ướt vào phòng vệ sinh phơi lên.

Trì Dung không hiểu nổi người này, cô chỉ muốn nhanh chóng trốn vào thư phòng, bèn nói: "Ngô Thanh Chi, tôi hơi buồn ngủ rồi. Anh đang bệnh, cũng mau nghỉ ngơi đi."

Ngô Thanh Chi đi trước cô, đôi chân dài bước vài bước, cuối cùng lại giúp cô mở cửa thư phòng.

Anh nói: "Trì Dung, ngủ ngon."

Trì Dung hơi ngạc nhiên, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống đất.

Cô cúi đầu đi vào thư phòng, bỗng nhiên quay người lại, vịn cửa nói với Ngô Thanh Chi: "Cảm ơn anh."

Vẻ mặt Ngô Thanh Chi rất dịu dàng: "Trì Dung, anh nghe theo ý em, sẽ không làm khó em."

Trì Dung và Ngô Thanh Chi mới gặp nhau ngày đầu tiên, nhưng trải qua một ngày này, Ngô Thanh Chi đã không chút ngượng ngùng nói mấy câu khiến người ta đỏ mặt như thế này mấy lần liền.

Trì Dung cảm thấy, dường như anh đã quyết tâm muốn giữ cô lại nhà họ Ngô.

Cô quả thực không hiểu cái gì là tình chàng ý thϊếp, không hiểu tình yêu nam nữ.

Nhưng cô biết, Ngô Thanh Chi đối xử dịu dàng như vậy, chắc chắn cũng không phải là yêu cô, mà đa phần xuất phát từ cái gọi là trách nhiệm của đàn ông, cũng như sự nhường nhịn và quan tâm của người lớn hơn cô mười hai tuổi.

Có lẽ trong mắt anh, cô vẫn chỉ là một đứa nhóc tí hon mà thôi.