Chương 15: Trách nhiệm của người chồng 3

Ngô Thanh Chi ho xong, nhìn mâm cơm nói: "Tôi húp cháo."

Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho Trì Dung không cần lo lắng.

Tưởng Mạnh Quang nhanh nhẹn múc cho Ngô Thanh Chi một bát cháo kê, còn gắp cho anh vài cọng cải thìa xào chay cắt khúc.

Trì Dung thấy thế rồi cắm cúi ăn cơm, món ăn đa dạng, có vài món đúng ý cô, cô ăn ngon miệng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn.

Cô thiếu nữ này dễ dỗ quá.

Mọi người ăn cơm xong, quả nhiên đúng như lời Ngô Thanh Chi nói, anh chẳng hề kiêng dè mà bàn chuyện làm ăn ngay trước mặt cô.

Trì Dung thầm nghĩ, chắc đây không phải chuyện gì quan trọng, nên nói trước mặt mình cũng chẳng sao.

Tưởng Mạnh Quang làm theo lời dặn của Mister Sean, thay bình nước biển tiếp theo cho Ngô Thanh Chi, truyền xong bình này, anh ấy còn rút kim cho Ngô Thanh Chi.

Có lẽ Ngô Thanh Chi đã hạ sốt, lại được lót dạ ít đồ ăn, sắc mặt tốt lên không ít.

Anh ấn bông cầm máu trên mu bàn tay, từ từ bước xuống giường.

Lúc này Trì Dung mới phát hiện dáng người anh rất cao, lúc nãy bệnh tật nằm bẹp trên giường nên chẳng nhìn ra được gì.

Ngô Thanh Chi khoác thêm áo, đi lại vài vòng trong phòng. Nhưng sốt cao tổn hao nguyên khí nhất, anh thực sự rất yếu, bước chân không vững.

Đôi môi Ngô Thanh Chi tái nhợt, vẫn chưa thấy thoải mái.

Anh nén cơn chóng mặt, bước thêm hai bước, cuối cùng ngồi xuống cạnh Trì Dung: "Ông Tống sắp đến rồi, đợi ông ấy bắt mạch cho anh xong, hôm nay có thể nghỉ ngơi rồi."

Trì Dung ấp úng "ồ" một tiếng, ngồi bên mép giường cạy móng tay.

Cạnh móng tay cô bị xước vài cái rô, cạy mãi không ra.

Ngô Thanh Chi nắm lấy tay cô, mò từ dưới gối ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô: "Đừng cạy."

Trì Dung nhìn thử, là một hộp kem dưỡng da toàn chữ Tây.

Cô quệt một ít xoa lên tay, định trả lại cho Ngô Thanh Chi, nhưng anh lại nói: "Em cứ cầm lấy."

Anh giữ lấy tay cô.

Lúc Ngô Thanh Chi đang nói chuyện với anh em họ Tưởng thì ông Tống đến.

Tống Nghĩa Xương thấy Trì Dung ngồi trong phòng, mỉm cười chào hỏi cô.

Lần này Tống Nghĩa Xương yên tâm hơn hẳn.

Tống Nghĩa Xương cũng coi như nhìn Trì Dung lớn lên, con gái ông ấy là Tống Hiểu Viện lại chơi thân với Trì Dung, hôm nay tan học nghe tin hôn lễ có biến, con bé ở nhà lo lắng đến mức không nuốt trôi cơm.

Giờ thấy Trì Dung bình an vô sự, ông ấy cũng dễ bề nói lại với con gái.

Lúc nãy, Tống Nghĩa Xương nói đúng sự thật với con gái rằng, bác sĩ gia đình của nhà họ Ngô đã sớm dùng thuốc Tây Quinine cho Ngô thiếu gia.

Thực ra Ngô thiếu gia đã sớm khỏi bệnh rồi, nếu không thì trên dưới biệt thự nhà họ Ngô đông người như vậy, sao dám không đeo khẩu trang vải màn mà hầu hạ.

Nhưng mà, những gia đình thương nhân này, thế lực chằng chịt, đấu đá lẫn nhau, cũng khó tránh khỏi... có những việc phải che mắt người đời.

Ông ấy lại nói, còn về việc hôm nay Ngô thiếu gia sốt cao ngất xỉu, chẳng qua là do bệnh tình trước đó đến quá hung mãnh, tiêu hao quá nửa tinh khí của con người, Tây y chữa bệnh không quan tâm đến cân bằng biểu lý, chỉ chăm chăm triệt tiêu triệu chứng, cứ dùng thuốc mạnh, dẫn đến khí mạch tắc nghẽn, trong ngoài đều suy kiệt.

Chữa bệnh đến nước này, nhất định phải kê một thang thuốc an thần, tịnh dưỡng thêm ít ngày, mới có thể chuyển nguy thành an.

Cuối cùng Tống Nghĩa Xương còn an ủi con gái, người thường không hiểu y thuật, gần đây trong thành lại có dịch bệnh nguy hiểm, nên chuyện hôn lễ hôm nay mới bị đồn đại tà ma như vậy. Đợi ông ấy ra ngoài thanh minh vài câu, tự khắc sẽ rửa sạch nỗi oan ức này.