Tưởng Hưng Quang ngơ ngác ngồi trên sô pha, ngơ ngơ ngác ngác, định mở miệng thì bị anh trai sai bảo: "Đi bưng điểm tâm lên đi! Đừng có keo kiệt cứ lấy đúng một món, miệng Ngô Thanh kén ăn lắm, em không biết à?"
Ngô Thanh Chi mỉm cười: "Hưng Quang, phiền cậu nhanh chút, tôi đói lắm rồi."
Nói xong, anh mới quay sang Trì Dung: "Trì Dung, lại đây ngồi."
Trì Dung tiến thoái lưỡng nan, cô tự biết vì sao nhà họ Ngô lại chỉ đích danh muốn cưới cô, chắc chắn là vì lợi ích có thể đạt được, nhắm vào các mối quan hệ trong tay chú hai cô.
Cô không hiểu sâu xa hơn, nhưng biết khi Ngô Thanh Chi cầm tài liệu, cô phải tránh mặt.
Thế là Trì Dung lắc đầu: "Các anh cứ bàn chính sự đi, tôi là người ngoài ở đây vướng tay vướng chân, các anh cũng không tự nhiên."
Ngô Thanh Chi vẫn muốn cô ngồi qua đó: "Em là vợ anh, không phải người ngoài. Anh bàn việc với Mạnh Quang, em nghe một chút cũng tốt, sau này quản việc nhà, có khi lại dùng đến."
Lời này của anh kích động Trì Dung đến mức cô ném hết những e ngại ra sau đầu: "Nói bậy! Ai... ai là… của anh chứ…"
Trì Dung thật sự không thể thốt ra hai chữ "vợ chồng", đành đổi giọng: "Anh là anh, tôi là tôi!!"
Ngô Thanh Chi chậm rãi nói: "Vợ chồng vốn là một thể."
Tưởng Mạnh Quang ngồi bên cạnh suýt phì cười, tìm cớ đi giục ông Tống.
Thực ra ông Tống đâu cần giục, An Khánh Đường cách đây xa, sắc thuốc lại tốn thời gian, đến muộn chút là chuyện bình thường.
Tưởng Mạnh Quang vừa đi, Trì Dung đã tức tối ngồi xuống sô pha nói: "Anh không cần phải như vậy, cố ép mình làm một người chồng. Tôi sẽ không buồn đâu, cũng không sợ lời ra tiếng vào, tôi rời khỏi biệt thự nhà họ Ngô, cùng lắm thì đi du học giống ba tôi thôi."
Ngô Thanh Chi nhàn nhạt nói: "Trì Dung, anh đã cưới em, thì sẽ gánh vác trách nhiệm của người làm chồng."
Trì Dung nghẹn lời.
Lúc này Tưởng Hưng Quang bưng một đĩa điểm tâm quay lại, anh ấy đặt lên tủ đầu giường, Ngô Thanh Chi nói: "Trì Dung, ăn cùng anh nhé."
Sáng nay Trì Dung chỉ húp một bát cháo kê, lăn lộn cả ngày, đã đói đến hoa mắt chóng mặt.
Cô tạm gác những chuyện phiền phức lộn xộn kia sang một bên, ngồi xuống đầu giường Ngô Thanh Chi cùng ăn đồ.
Ngoài những loại bánh ngọt thường thấy, trong đĩa còn có vài món điểm tâm kiểu Tây mà cô chưa biết bao giờ.
Cô nếm thử vài món, thích nhất là loại bánh vỏ giòn bên trong có nhân trứng gà: "Cái này là gì vậy? Ngon thật."
Ngô Thanh Chi nói: "Bánh tart trứng."
Trì Dung ra vẻ đã hiểu: "Thảo nào cái thứ này giống trứng gà hấp."
Ngô Thanh Chi hỏi: "Thích à?"
Trì Dung lại nhón thêm một cái, gật đầu: "Ưm, cái này vừa giòn vừa dẻo."
Ngô Thanh Chi lập tức dặn Tưởng Hưng Quang: "Ngày mai bảo nhà bếp làm thêm."
Một lát sau, Tưởng Mạnh Quang dẫn hạ nhân vào phòng.
Ngô Thanh Chi bệnh nặng, lại đang truyền nước, khó xuống giường, không thể đến phòng ăn dùng bữa, bèn sắp xếp hạ nhân bày một chiếc bàn nhỏ trong phòng ngủ, dọn lên những món ăn nóng hổi.
Trì Dung thấy nhiều món ăn, bèn nói: "Không nhìn ra luôn, bệnh nhân như anh mà sức ăn tốt ghê."
Hạ nhân bày bát đũa xong, Tưởng Mạnh Quang vội vàng gọi Trì Dung ngồi xuống ăn cơm. Trì Dung do dự không chịu ngồi, chỉ nhìn Ngô Thanh Chi nói: "Anh đang truyền nước, ăn kiểu gì? Hay là mấy người ai đút cho anh ấy đi, không thì anh ấy nhìn chúng ta ăn, tội nghiệp lắm."
Câu nói này khiến mọi người đều bật cười, Tưởng Mạnh Quang còn chen vào một câu: "Ngô Thanh, có phúc thật đấy."
Ngô Thanh Chi lại cười, vừa cười vừa ho, Trì Dung cảm thấy anh cười lên trông cũng khá đẹp trai.