- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 13: Trách nhiệm của người chồng 1
Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
Chương 13: Trách nhiệm của người chồng 1
Một chiếc giường nhỏ sơn mạ vàng màu hạt dẻ đặt đối diện lò sưởi, trải nệm lò xo Simmons.
Bên cạnh là một chiếc tủ hẹp cùng màu, mở ra thấy bên trong treo vài chiếc cà vạt mới tinh.
Trì Dung chọn hai bộ sườn xám thường mặc từ trong vali treo vào, lại lấy giày tất ra, rồi đóng vali đẩy vào gầm giường.
Cô không thừa nhận cuộc hôn nhân này, nếu hôm nay hôn lễ hoàn tất, có lẽ cô còn giả vờ chung sống với Ngô Thanh Chi một chút.
Nhưng nay cô bị sỉ nhục đến mức này, dù Ngô Thanh Chi có đối đãi tử tế, cô tuyệt đối không muốn ở lại đây.
Trì Dung thay bộ hỷ phục bó sát người ra.
Thảo nào bây giờ thịnh hành đám cưới kiểu Tây, bộ hỷ phục này đúng là không phải quần áo bình thường, lớp trong lớp ngoài, chỉ trực biến người ta thành cái bánh chưng, lại còn thêm đôi cà kheo kia nữa, khiến phụ nữ nửa bước còn khó đi.
Cô thay một chiếc sườn xám màu sắc tươi tắn, vải voan ngoại nhập màu vàng ngỗng, chất liệu tuy giản dị nhưng cô lại vô cùng thích.
Đây là quà chú hai tặng cô dịp sinh nhật.
Chú hai chưa lấy vợ, không có phụ nữ mách nước, ông ấy bèn hay đi quan sát xem các nữ sinh khác chuộng mặc gì, rồi ra tiệm may chọn vải nhờ người may theo kiểu đó.
Thật ra hôm sinh nhật Trì Dung cũng nhận được mấy chiếc váy đầm kiểu Tây thời thượng, nào là váy bó, váy xòe, váy liền thân, đủ cả, toàn là do cô James, nữ đồng nghiệp người Đức của ba cô mua từ Đức về.
Nhưng chiếc váy của chú hai mới hợp ý cô nhất.
Trời đã tối hẳn, giờ này chắc cả thành Nhạc An đã đồn ầm lên về đám cưới xui xẻo này rồi, chắc chắn chú hai cũng biết.
Trì Dung muốn chú hai đến đón cô về, nhưng lại không muốn chú hai xông vào biệt thự nhà họ Ngô tranh cãi với những người này.
Trong hôn lễ cô đã bị bẽ mặt rồi, người chịu thiệt thòi chỉ có thể là nhà họ Trì.
Chú hai cô mới ngoài bốn mươi mà tóc đã bạc nhiều, không phải lần đầu cô nhìn thấy những sợi tóc bạc đó, sáng nay chú hai dùng sáp chải đầu, những đường rãnh tóc như luống cày ấy toàn màu xám tro.
Trì Dung ngồi một lát, thấy hơi đói, thật ra cô đói từ sớm rồi, nhưng cứ không chịu trả lời Ngô Thanh Chi, làm vậy sẽ có vẻ như cô rất nghe theo sự dịu dàng của anh.
Cô nghĩ bụng chắc lâu như vậy thì Ngô Thanh Chi cũng ngủ rồi, cô ra ngoài kiếm chút điểm tâm lót dạ sẽ không cần nhờ đến hạ nhân nhà họ Ngô.
Đợi Ngô Thanh Chi truyền nước xong, Tưởng Hưng Quang đi khỏi, cô sẽ lén đi tắm.
Nghĩ vậy, cô rón rén mở cửa, ai ngờ Ngô Thanh Chi đang tựa vào đầu giường, Tưởng Mạnh Quang cũng đã quay lại.
Ngô Thanh Chi thấy cô đi ra, nhìn bộ đồ cô mới thay.
Da Trì Dung trắng, bộ sườn xám màu nhạt này càng tôn lên nước da non nớt. Chiếc váy chít eo làm lộ ra vòng eo nhỏ nhắn và mềm mại của cô.
Dù sao cũng chỉ là cô bé mười mấy tuổi, cái vẻ thanh thuần của nữ sinh ấy, dù có tô son trát phấn cũng không che giấu được.
Ngô Thanh Chi hỏi cô: "Đói rồi à?"
Trì Dung cứng miệng, không chịu nói thật, lắc đầu: "Không đói, tôi... tôi chỉ chán quá, ra ngoài xem thử thôi."
Trên đùi Ngô Thanh Chi đặt vài tập tài liệu, có lẽ cũng không tiện nói chuyện nhiều với Trì Dung, anh cúi đầu xem một lát, lúc ngẩng lên thấy Trì Dung vẫn đơ như tượng đứng ở cửa thư phòng.
Ngô Thanh Chi không nhìn Trì Dung, quay sang nói với Tưởng Mạnh Quang: "Mạnh Quang, tôi đói rồi."
Tưởng Mạnh Quang là người thế nào chứ, tinh ranh như anh ấy đương nhiên hiểu ý, còn nói thêm: "Xem ra Đông Tây kết hợp, song kiếm hợp bích, bệnh tình thuyên giảm nhanh thật! Anh xem, khẩu vị quay lại ngay tức thì. Anh ăn chút điểm tâm lót dạ trước đi. Bảo hạ nhân làm đồ ăn, vẫn như cũ, nhiều món một chút, đúng không?"
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Dân Quốc
- Ngàn Vạn Yêu Chiều Dành Cho Em
- Chương 13: Trách nhiệm của người chồng 1