Chương 12: Túi chườm nóng 2

Trì Dung hít sâu một hơi, không ngờ đồ dùng nào trong nhà họ Ngô cũng tinh xảo như này, miệng không quên lầm bầm cảm thán một câu: "Xa xỉ, quá xa xỉ."

Ngô Thanh Chi nghe vậy, không nhịn được khẽ cười một tiếng.

Trì Dung xách cái túi da đi ra ngoài, giày thêu khó đi, cô bước đi rón rén cẩn thận. Ngô Thanh Chi gọi cô lại: "Trì Dung, em mang dép lê vào đi."

Trì Dung không khách sáo với anh, mang đôi cà kheo này đúng là lết mãi mới được nửa bước: "Ở đâu?"

Ngô Thanh Chi nói: "Trong tủ quần áo."

Cô mở tủ quần áo, bên trong bày hai đôi dép da thêu vân đỏ, một lớn một nhỏ, có lẽ là chuẩn bị cho cô và Ngô Thanh Chi.

Trì Dung lười tranh luận, lấy đôi nhỏ thay vào.

Cuối cùng chân cô cũng được giải phóng, thế là tung tăng chạy ra ngoài.

Ngô Thanh Chi lại gọi giật cô lại, Trì Dung hơi sốt ruột: "Anh không thể nói hết một lần được à!"

Ngô Thanh Chi nói: "Cẩn thận bị bỏng."

Lần này Trì Dung thấy hơi ngượng, lầm bầm: “...Tôi tưởng chuyện gì chứ, tôi đâu phải con nít, đến đổ nước cũng không biết sao! Anh nằm yên đó đi! Không thì lát nữa cái tên kia lên lại mắng người!"

Cô vội vàng ra khỏi phòng, một lát sau ôm cái túi da đã đổ đầy nước nóng quay lại.

Cái túi da này áp trực tiếp vào tay rất nóng, cô kéo chiếc khăn voan hỷ mà Tưởng Mạnh Quang mang lên, bọc quanh túi da một lớp dày, rồi mới nâng tay Ngô Thanh Chi đặt lên trên chiếc túi ấm áp.

Lúc này Trì Dung cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, cô cuộn mình trong ghế sô pha, đợi Tưởng Hưng Quang mang đồ đạc của cô lên.

Ngô Thanh Chi trùm chăn kín người, không biết đã ngủ chưa.

Đang nghĩ ngợi thì Tưởng Hưng Quang xách vali lên lầu với khuôn mặt đen sì sì, miệng còn lẩm bẩm, đàn bà con gái mang lắm quần áo lòe loẹt làm cái gì...

Trì Dung hắng giọng một cái, anh ấy ngẩng đầu lên, hậm hực nói: "Vali để trong tủ quần áo cho cô đấy!"

Trì Dung nói: "Anh nói nhỏ chút, thiếu gia nhà các anh vừa mới ngủ."

Ngô Thanh Chi trong chăn bỗng lên tiếng: "Tôi chưa ngủ."

Trì Dung cứng họng, lòng tốt coi như bỏ sông bỏ bể, mặc kệ anh: "Vali tôi tự dọn, tủ quần áo đó là của thiếu gia nhà các anh, đồ đạc của tôi để vào đó không tiện."

Ngô Thanh Chi lại nói: "Không sao."

Lần này Trì Dung xù lông, quay người lại kêu lên: "Tôi đã nói tôi tự dọn, quần áo tôi muốn để đâu thì để, anh ngủ đi, mau ngủ đi!"

Ngô Thanh Chi vẫn không chịu im miệng, lại hỏi: "Có đói không?"

"Anh ngủ của anh đi, tôi không đói! Tôi muốn đi tắm, còn phải dọn quần áo. Anh mà không ngủ, tôi chẳng dám làm gì cả!"

Trì Dung mất kiên nhẫn, chỉ mong Ngô Thanh Chi nghỉ ngơi sớm một chút, cô mới có thể thoải mái một lát.

Nhưng ai ngờ Ngô Thanh Chi lại nói: "Hưng Quang, cậu ra ngoài đi."

Trì Dung ôm ngực, người này đúng là không chịu để yên: "Anh ta ra ngoài rồi, ai trông chừng bình truyền dịch cho anh? Tôi có ba đầu sáu tay chắc?"

Giọng Ngô Thanh Chi truyền ra từ trong chăn, nhàn nhạt, lại khiến Trì Dung vừa thẹn vừa giận: "Em đi tắm, cậu ấy cần phải tránh mặt."

Trì Dung không nói nữa, giật lấy vali từ tay Tưởng Hưng Quang, chui tọt vào thư phòng. Bây giờ thì không ai nói chuyện nữa rồi.

Trì Dung đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu quan sát cách bài trí trong phòng.

Đây có lẽ là nơi Ngô Thanh Chi thường dùng để làm việc, tuy là phòng suite nhưng không hề nhỏ.

Trong phòng đương nhiên trang trí theo kiểu Tây, rèm cửa nhung và màn ren tầng tầng lớp lớp, bàn ghế tủ sách màu gỗ sẫm, lò sưởi màu lúa mạch, trước cửa sổ còn đặt một chiếc ghế lười mỹ nhân uốn lượn hình sóng nước.